Chương 58
Trong mắt Hách Liên Doanh Chu, Tạ Chiết Nguyệt hiện tại giống như một con trai đóng chặt vỏ. Dù cậu đã chấp nhận lời tỏ tình của hắn, nhưng chưa bao giờ thực sự mở lòng.
Hắn vốn tưởng rằng chỉ cần mình tôn trọng, bầu bạn bên cạnh, Tạ Chiết Nguyệt sớm muộn gì cũng sẽ mở lớp vỏ cứng rắn kia ra, để lộ phần thịt mềm mại bên trong cho hắn thấy.
Nhưng xem ra hắn đã nghĩ quá nhiều rồi, chuyện của Tạ Chiết Nguyệt hắn luôn là người biết cuối cùng.
Nghĩ vậy, ánh mắt Hách Liên Doanh Chu tối sầm lại, bàn tay nắm cổ tay Tạ Chiết Nguyệt càng thêm dùng sức.
Bầu không khí nguy hiểm bao trùm, nhưng Tạ Chiết Nguyệt lại cảm thấy hưng phấn vì sự kích thích này. Cơn đau nơi cổ tay thậm chí biến thành khoái cảm, vệt đỏ nhạt nơi đuôi mắt cậu dần chuyển thành màu đỏ thẫm diễm lệ.
Hơi thở Tạ Chiết Nguyệt dồn dập hơn, cậu ngước mắt nhìn Hách Liên Doanh Chu, khiêu khích: “Anh muốn khống chế em sao?”
Vừa dứt lời, một nụ hôn nóng bỏng ập xuống môi Tạ Chiết Nguyệt, như muốn thiêu đốt cả người cậu. Đối phương tham lam cướp đoạt hết dưỡng khí trong miệng cậu, khiến cậu như con cá mắc cạn giãy giụa trong cơn thiếu oxy, chỉ có thể bám víu vào Hách Liên Doanh Chu, bị động chịu đựng tất cả.
Nước mắt không tự chủ được trào ra, hai tay bị giữ chặt khiến cậu không còn đường thoát.
Trước khi đầu óc trở nên trống rỗng, Tạ Chiết Nguyệt thoáng nghĩ, nếu người trước mặt không phải là Hách Liên Doanh Chu mà là kẻ khác, chắc chắn đã bị cậu xử đẹp rồi.
Đến cuối cùng, nụ hôn trở nên dịu dàng và triền miên, mang theo sự thương xót vô bờ, khiến Tạ Chiết Nguyệt thích đến phát khóc. Đó là sự mạnh mẽ xen lẫn dịu dàng mà cậu luôn yêu thích.
Không biết bao lâu sau, nụ hôn nồng nhiệt pha chút vụng về kết thúc. Tạ Chiết Nguyệt ngồi trên bàn thở hổn hển, mặt đầm đìa nước mắt, cà vạt lệch sang một bên, cúc áo sơ mi bị bung ra vài cái, để lộ xương quai xanh tinh tế.
Lúc này, đôi môi xinh đẹp của Tạ Chiết Nguyệt sưng đỏ, hằn lên những vết răng do ai đó để lại.
“Đau không?” Hách Liên Doanh Chu đưa tay chạm nhẹ vào khóe miệng Tạ Chiết Nguyệt, hỏi.
Tạ Chiết Nguyệt bình ổn lại hơi thở, nhìn Hách Liên Doanh Chu cười khẽ: “Hách Liên đại thiếu gia, kỹ thuật hôn của anh tệ quá.”
Tạ Chiết Nguyệt buồn cười muốn chết, trên đời này sao lại có người lớn tướng rồi mà hôn hít kiểu gì mà để lại toàn dấu răng thế này. Đây đâu phải hôn, đây là hận không thể nuốt chửng người ta vào bụng thì có.
“Xem ra em vẫn chưa nhớ bài.” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt vẫn còn cười được, nói.
“Hả?”
Tạ Chiết Nguyệt vừa định nói ‘Không nhớ bài thì bị kỹ thuật hôn tệ hại của anh trừng phạt sao’, thì Hách Liên Doanh Chu bất ngờ cúi xuống, cắn một cái lên xương quai xanh của cậu.
Cơn đau khiến Tạ Chiết Nguyệt nhíu mày. Khi Hách Liên Doanh Chu ngẩng đầu lên, đôi môi mỏng của hắn còn vương chút máu, tạo nên sự tương phản cực độ trên khuôn mặt lạnh lùng, khiến tim Tạ Chiết Nguyệt đập loạn nhịp.
“Nhớ rồi.” Tạ Chiết Nguyệt ngước nhìn Hách Liên Doanh Chu, đáp.
Lúc này, Hách Liên Doanh Chu mới dịu giọng, dỗ dành Tạ Chiết Nguyệt như dỗ trẻ con: “Nói cho anh biết, trước đây em đã gặp phải chuyện gì?”
Tạ Chiết Nguyệt mấp máy môi, ánh mắt mông lung. Cậu chưa bao giờ quen với việc phơi bày nỗi đau của mình cho người khác thấy.
“Anh là ai?” Hách Liên Doanh Chu hỏi.
Tạ Chiết Nguyệt cau mày. Hách Liên Doanh Chu là gì đối với cậu? Đã nhận lời yêu, có tình cảm với đối phương, nhưng những thứ đó có thực sự phá vỡ được lớp phòng vệ cậu đã xây dựng suốt mấy chục năm không?
“A Nguyệt, anh là ai?” Hách Liên Doanh Chu kiên nhẫn hỏi lại lần nữa.
Tạ Chiết Nguyệt nhắm mắt hít sâu. Cậu nhớ lại những lần Hách Liên Doanh Chu đỡ lấy cậu trên thảo nguyên, tự nhủ mình cũng nên thử mở lòng với đối phương.
Nhưng mà…
Cậu không thể nói hết mọi bí mật cho hắn, cậu phải giữ lại một chút cho riêng mình.
“A Nguyệt, anh là gì của em?” Hách Liên Doanh Chu kiên nhẫn hỏi đi hỏi lại không biết chán.
Cuối cùng Tạ Chiết Nguyệt cũng mở mắt. Cậu nhìn khuôn mặt tuấn tú của Hách Liên Doanh Chu, đưa tay chạm nhẹ vào nốt ruồi son dưới mắt trái của hắn, nói: “Anh là… chồng của em.”
Tạ Chiết Nguyệt nhả từng chữ một cách khó khăn. Chồng cũng được tính là một loại người nhà mà.
“Ngoan lắm.” Hách Liên Doanh Chu giữ lấy bàn tay Tạ Chiết Nguyệt đang đặt trên má mình, khen ngợi.
Lời khen này khiến Tạ Chiết Nguyệt xấu hổ, cảm giác như mình là đứa trẻ hư đang làm nũng trước mặt người lớn vậy.
“Kể anh nghe, chuyện gì đã xảy ra với em?” Hách Liên Doanh Chu kéo Tạ Chiết Nguyệt vào lòng, để cậu ngồi lên đùi mình.
Tạ Chiết Nguyệt vùi mặt vào hõm cổ Hách Liên Doanh Chu. Hắn nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu, nhịp điệu chậm rãi, thoải mái, trấn an cảm xúc của cậu.
Tạ Chiết Nguyệt cảm nhận được sự dỗ dành trong hành động này, và cậu lại vô cùng hưởng thụ nó. Điều này khiến cậu tìm thấy cảm giác an toàn đã mất đi từ năm lên ba ở nơi Hách Liên Doanh Chu.
“Em…” Tạ Chiết Nguyệt vừa mở miệng đã nghẹn lại, cậu thực sự không biết phải kể lể nỗi oan ức của mình thế nào.
Hách Liên Doanh Chu cọ cọ vào má cậu, dịu dàng nói: “Từ từ nói.”
Tạ Chiết Nguyệt ậm ừ một tiếng, bắt đầu sắp xếp ngôn từ.
“Nguyện vọng thi đại học của em bị Thẩm Dung Tâm sửa đổi. Em bị Thẩm phu nhân nhốt dưới tầng hầm, đến khi em ra ngoài thì mọi chuyện đã kết thúc.”
Dù chuyện đã qua rất lâu, nhưng khi nhắc lại, trái tim Tạ Chiết Nguyệt vẫn như bị khoét một lỗ hổng, gió lạnh lùa vào, nỗi tuyệt vọng buốt giá bao trùm lấy cậu.
Nghe đến đây, sắc mặt Hách Liên Doanh Chu lạnh băng. Nhà họ Thẩm! Sao chúng dám!
“Họ dùng di vật của mẹ để uy hiếp em, em… không thể làm gì được…”
“Sau đó, em rời khỏi nhà họ Thẩm, nhưng những bài hát của em lại bị họ cướp mất.” Tạ Chiết Nguyệt vùi chặt đầu vào cổ Hách Liên Doanh Chu.
Hách Liên Doanh Chu cảm nhận được sự ướt át trên cổ mình.
Hóa ra, vầng trăng sáng trên chín tầng trời mà hắn hằng ngưỡng mộ đã từng bị người ta vùi dập xuống bùn đen, phải liều mạng vẫy vùng mới có thể bay lên cao như ngày hôm nay.
“Anh đã nói rồi, anh muốn trở thành sự may mắn vĩnh viễn của em.” Hách Liên Doanh Chu nhẹ nhàng nói, “Tạ Chiết Nguyệt, em có thể tin tưởng anh mãi mãi.”
Tạ Chiết Nguyệt hơi ngẩng đầu lên, cười tự giễu: “Em chẳng có gì đáng để người ta thích cả, chỉ có cái vỏ bọc này là tạm được thôi. Hách Liên đại thiếu gia thích em, làm em cảm thấy anh như bị mù vậy.”
Hách Liên Doanh Chu vén lọn tóc trên mặt Tạ Chiết Nguyệt ra sau tai: “Em rất tốt, không ai tốt hơn em cả.”
Trong mắt Hách Liên Doanh Chu, mọi vẻ đẹp trên thế gian này đều không sánh bằng Tạ Chiết Nguyệt trước mắt.
Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy thì bật cười, cúi đầu nhìn Hách Liên Doanh Chu: “Hóa ra gia chủ Hách Liên lừng lẫy cũng chỉ là kẻ mù quáng vì tình thôi.”
“Đối tượng là em thì được.” Hách Liên Doanh Chu không để tâm đến lời trêu chọc của Tạ Chiết Nguyệt.
Sau đó, hắn chỉnh lại quần áo cho Tạ Chiết Nguyệt. Dấu răng trên xương quai xanh được cổ áo sơ mi che đi, nhưng dấu vết trên môi thì không thể nào che giấu được.
Hách Liên Doanh Chu dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve môi Tạ Chiết Nguyệt, cụp mắt nói: “Không che được thì không che nữa.”
Tạ Chiết Nguyệt lườm Hách Liên Doanh Chu. Mấy ngày tới livestream cậu phải làm sao đây!
Hách Liên Doanh Chu lại cười: “Như vậy, tất cả mọi người đều biết em là của anh.”
Lúc này, Hách Liên Quyết đợi bên ngoài đã đói meo rồi. Cơ thể trẻ con rất mau đói, y xoa cái bụng đang réo ầm ĩ, bĩu môi, chiếc vòng tay lục lạc trên tay cũng kêu leng keng theo cử động của y.
“Bao giờ mới được ăn cơm đây?” Hách Liên Quyết quay sang hỏi Hách Liên phu nhân, “Bà nội ơi, Tiểu Quyết đói rồi.”
Hách Liên Quyết bắt chước giọng điệu làm nũng của Thôi Ấu Ấu, khiến Hách Liên phu nhân vội vàng dỗ dành “bao lì xì nhỏ” này.
Vừa dứt lời, Hách Liên Doanh Chu bước ra khỏi phòng ăn, gọi ba người đang nhường không gian riêng cho hắn và Tạ Chiết Nguyệt vào ăn cơm.
“Bà nội, mẹ, Tiểu Quyết, ăn cơm thôi.” Hách Liên Doanh Chu trầm ổn nói.
Lão phu nhân nhìn cháu trai bước ra, vui mừng hỏi: “Nói rõ ràng hết rồi à?”
Hách Liên Doanh Chu gật đầu. Tạ Chiết Nguyệt đã không còn giấu hắn điều gì nữa. Nếu có, hắn cũng có thể tự mình đi điều tra. Hắn đã nói rồi, nếu Tạ Chiết Nguyệt không nói thì hắn sẽ tự tìm hiểu.
“Thế thì tốt.” Hách Liên phu nhân cũng gật đầu.
Gia hòa vạn sự hưng, quan hệ giữa các thành viên trong gia đình tốt đẹp là điều quan trọng nhất, đặc biệt là vợ chồng hòa thuận.
Hách Liên Quyết quan sát Hách Liên Doanh Chu. Tên nhóc này làm gì rồi? Tiểu Thất lại bị ‘ủn’ rồi à?
Không nhịn được nữa, Hách Liên Quyết lao thẳng vào phòng ăn xem Tạ Chiết Nguyệt thế nào.
Hách Liên phu nhân nhìn theo bóng lưng Hách Liên Quyết cười nói: “Thằng bé này kêu đói từ nãy, nghe thấy ăn cơm là chạy nhanh thế đấy.”
Chưa dứt lời, bóng dáng Hách Liên Quyết đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Đẩy cửa phòng ăn, Hách Liên Quyết nhìn bóng lưng đứa con trai ngoan Tạ Chiết Nguyệt đầy lo lắng: “Tiểu Thất, con không sao chứ!”
Tạ Chiết Nguyệt quay người lại. Hách Liên Quyết nhìn thấy mắt cậu đỏ hoe, môi bị rách da, lập tức giậm chân: “Con chỉ không kể cho hắn nghe chuyện quá khứ thôi mà! Sao hắn lại đánh con!”
Nói xong, với tư cách là người từng trải, Hách Liên Quyết nhận ra có gì đó sai sai. Cái này… hình như… không phải do đánh nhau mà ra.
“Hắn dám cắn con!” Hách Liên Quyết nổi trận lôi đình.
Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết đang nhảy dựng lên: “Con và anh ấy là vợ chồng hợp pháp, anh ấy đương nhiên có thể hôn con.”
Câu nói này khiến Hách Liên Quyết xì hơi như quả bóng xịt, cảm thấy mình đang lo bò trắng răng.
Tạ Chiết Nguyệt không nhịn được chọc chọc vào má ông cha, mềm thật đấy.
Hách Liên Quyết: “…”
Đúng lúc này, Hách Liên phu nhân và mọi người bước vào. Hách Liên Quyết đột nhiên nảy ra ý đồ xấu.
Y hỏi Tạ Chiết Nguyệt: “Môi của Tiểu Thất sao lại sưng vù lên thế kia?”
Tạ Chiết Nguyệt nở nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự với mọi người.
Nhưng Hách Liên Quyết vẫn cố tình truy hỏi: “Rốt cuộc môi của Tiểu Thất bị làm sao thế?”
Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết với vẻ mặt vô cảm. Chuyện tế nhị thế mà người lôi ra nói toạc móng heo ra, có thấy hợp lý không hả?
Hách Liên Quyết đáp lại bằng nụ cười vô tội. Ý tứ rất rõ ràng: Con bắt nạt ta bao nhiêu lần rồi, chẳng lẽ không cho phép ta tìm cơ hội phản công à?
Tạ Chiết Nguyệt chép miệng trong lòng. Ông cha bao lì xì nhỏ nhen.
Hách Liên Quyết hất cằm lên, tự cảm thấy mình đã gỡ lại được một bàn.
Cuối cùng, trước sự truy hỏi không biết xấu hổ của Hách Liên Quyết, Tạ Chiết Nguyệt đành đáp: “Vừa nãy bị con sâu cắn, giờ hết sao rồi.”
Hách Liên Doanh Chu – “con sâu” trong câu chuyện: “…” Khó mà không nghi ngờ vợ yêu đang chửi khéo mình.
Hách Liên phu nhân và lão phu nhân đứng xem kịch hay suýt bật cười thành tiếng. Nhà Hách Liên hiếm khi có lúc thú vị thế này.
Hách Liên Quyết “ồ” lên một tiếng dài thườn thượt, rồi nói với Tạ Chiết Nguyệt: “Sau này để con nhìn thấy con sâu nào bắt nạt Tiểu Thất, con nhất định sẽ giúp Tiểu Thất đập chết nó!”
“Ngồi xuống ăn cơm đi!” Tạ Chiết Nguyệt xách cổ Hách Liên Quyết đặt lên ghế ăn trẻ em.
Ngồi trên ghế ăn trẻ em, Hách Liên Quyết cảm thấy nhục nhã vô cùng. Đây là thứ cho trẻ con còn bú sữa dùng! Trẫm là người lớn, trẫm không cần!
“Con không muốn ngồi cái ghế này!” Hách Liên Quyết kháng nghị.
Hách Liên phu nhân dỗ dành: “Tiểu Quyết ngoan nào, cái ghế kia không an toàn, con ngồi ghế này an toàn hơn.”
Vốn dĩ họ định cho Hách Liên Quyết ngồi ghế trẻ em từ trước, nhưng y chạy nhanh quá, nhảy tót lên ghế cạnh Tạ Chiết Nguyệt nên họ chưa có cơ hội.
“Còn quậy nữa là nhịn cơm đấy!” Tạ Chiết Nguyệt đứng bên cạnh phán một câu xanh rờn.
Hách Liên Quyết kinh hoàng nhìn Tạ Chiết Nguyệt. Sao một người có thân nhiệt bình thường lại có thể thốt ra lời nói lạnh lùng đến thế?
Đồ bất hiếu! Định bỏ đói người cha già này à!
“Thôi nào, thôi nào, đừng giận.” Hách Liên phu nhân cười giảng hòa, rồi cúi xuống hỏi Hách Liên Quyết, “Tiểu Quyết, có cần bà bón cho không?”
Hách Liên Quyết từ chối. Trẫm tự ăn được, không cần phiền phức thế!
“Tự ăn được thì tự ăn đi.” Tạ Chiết Nguyệt đưa bộ thìa dĩa trẻ em hình gấu đi kèm với ghế ăn cho Hách Liên Quyết.
Hách Liên Quyết nhìn cái thìa hình gấu, im lặng một cách kỳ lạ. Cái thìa gấu này với trẻ con ba tuổi rưỡi thì hơi ấu trĩ, nhưng với người đàn ông bốn mươi tuổi như trẫm thì lại vừa vặn.
Thấy ánh mắt cười cợt của Tạ Chiết Nguyệt, rồi nghe tiếng cậu cười khẩy bên cạnh, Hách Liên Quyết dựng hết lông tóc, cảm thấy bí mật thích đồ gấu bông của mình đã bị bại lộ.
“Sau này dùng bộ đồ ăn này ăn cơm.” Tạ Chiết Nguyệt nói.
“Ta không thèm!” Hách Liên Quyết phản đối theo bản năng.
Vừa nói xong, Hách Liên Quyết hối hận ngay lập tức. Nhưng khi nhìn thấy ý cười trong mắt Tạ Chiết Nguyệt, y hiểu ra ngay: Tạ Chiết Nguyệt cố ý! Đồ bất hiếu!
Hách Liên Quyết chu mỏ. Lòng tự tôn của bậc đế vương khiến y không thể thốt ra câu “Ta muốn bộ đồ ăn hình gấu”. Đã nói không cần là không cần, lời vua nói ra…
Tuy nhiên…
“Không cần thì con thu lại đây.” Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt định thu bộ đồ ăn hình gấu lại.
Hách Liên Quyết trố mắt, không thể tin nổi. Trong khoảnh khắc đó, thể diện, tôn nghiêm đế vương, lời vua nói không thể rút lại… bay biến hết.
Trẫm không cần mặt mũi nữa! Trẫm cần mấy thứ đó làm gì?
Thế là, Hách Liên Quyết lập tức nói: “Ta muốn dùng bộ đồ ăn hình gấu này ăn cơm!”
“Ồ…” Tạ Chiết Nguyệt kéo dài giọng trêu chọc ông cha, “Nhưng vừa nãy ai bảo không cần dùng bộ này ăn cơm nhỉ?”
“Không biết ai nói, dù sao ta chưa từng nói!” Hách Liên Quyết chém gió không chớp mắt.
Hai vị phu nhân cười phá lên, vội can: “Chiết Nguyệt, đừng trêu thằng bé nữa, kẻo nó dỗi bây giờ.”
Hách Liên phu nhân nhìn Hách Liên Quyết nói: “Tiểu Quyết giống hệt Doanh Chu hồi nhỏ, không chịu được trêu chọc.”
Hách Liên Quyết thầm bất mãn trong lòng. Xưa nay chỉ có cháu giống tổ tông, làm gì có chuyện tổ tông giống cháu.
Nhưng thân phận của y không thể nói ra, nói ra sẽ dọa chết đám người này mất.
“Được rồi, ăn cơm thôi.” Lão phu nhân lên tiếng.
Bữa cơm diễn ra vô cùng hòa thuận. Hách Liên Quyết ăn như hổ đói, Hách Liên phu nhân giúp y lau miệng, còn Hách Liên Doanh Chu thì gắp thức ăn Tạ Chiết Nguyệt thích cho cậu.
Ăn xong, Hách Liên Quyết bị Hách Liên phu nhân đưa đi ngủ trưa, còn Tạ Chiết Nguyệt phải đến cục cảnh sát một chuyến.
Chuyện Thẩm Dung Tâm sửa nguyện vọng thi đại học của cậu đã được báo án, cậu cũng cần đến làm biên bản.
“Để anh đưa em đi.” Hách Liên Doanh Chu nói.
Tạ Chiết Nguyệt ngạc nhiên: “Anh không đến công ty à?”
“Việc công ty có thể để sau, bây giờ việc của em quan trọng hơn.” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, nói từng chữ một.
Tạ Chiết Nguyệt nín thở, trêu: “Thế trong mắt nhân viên, em chẳng phải là yêu phi họa quốc sao?”
“Đi thôi.”
Hách Liên Doanh Chu nắm chặt tay Tạ Chiết Nguyệt.
Nửa tiếng sau, Hách Liên Doanh Chu lái xe đưa Tạ Chiết Nguyệt đến cục cảnh sát Hải Thành.
Tạ Chiết Nguyệt vì chuyện thấy việc nghĩa hăng hái làm trước đó đã được cảnh sát Hải Thành tuyên dương, lại thêm vụ bị fan Thẩm Dung Tâm vu khống, nên cậu đã trở thành người quen mặt ở đây.
Hơn nữa, vì show “Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới” đang hot, chuyện Tạ Chiết Nguyệt bị sửa nguyện vọng thi đại học hầu như ai cũng biết.
Tạ Chiết Nguyệt vừa bước vào, nữ cảnh sát tiếp đón đã biết cậu đến để làm gì.
“Chào anh, làm biên bản mời đi theo tôi.” Nữ cảnh sát nói.
Sau khi đưa Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu vào phòng, cô quay lại thì thầm với đồng nghiệp: “Tôi thấy Tạ Chiết Nguyệt số thị phi thật đấy, toàn gặp chuyện gì đâu không.”
“Sao? Tạ Chiết Nguyệt đến à?” Đồng nghiệp ngó nghiêng.
“Đến làm biên bản, chắc sắp lập án rồi.” Nữ cảnh sát nói.
“Người nhà họ Thẩm đáng ghét thật! Sửa nguyện vọng của người ta, thế là thế nào?” Đồng nghiệp bất bình thay.
Một người khác thở dài: “Chuyện qua nhiều năm rồi, e là khó tìm chứng cứ, sợ là…”
Ý là chuyện này cuối cùng cũng sẽ chẳng đi đến đâu, thậm chí còn bị fan đối thủ vu cho tội báo cảnh sát giả.
Nữ cảnh sát nói: “721 điểm, trường đại học nào trong nước mà chẳng vào được, làm sao có thể điền nguyện vọng vào khoa triết học của một trường đại học hạng ba cuối bảng chứ, đùa à?”
“Yên tâm đi, Chiết Nguyệt là người nhà Hách Liên, không phải dân thường, đối đầu với nhà họ Thẩm không chịu thiệt đâu.”
Trong lúc mọi người đang lo lắng thay cho Tạ Chiết Nguyệt, cậu đã làm xong biên bản dưới sự tháp tùng của Hách Liên Doanh Chu, đồng thời cung cấp bằng chứng cho cảnh sát.
Bước ra khỏi cục cảnh sát, Hách Liên Doanh Chu hỏi Tạ Chiết Nguyệt: “Sao trong phòng em lại có camera giám sát?”
Hách Liên Doanh Chu khó có thể tưởng tượng một người làm sao có thể sống dưới sự giám sát lâu dài như vậy.
Tạ Chiết Nguyệt bình thản đáp: “Em phải thu thập chứng cứ để bảo vệ bản thân và lật đổ nhà họ Thẩm. Lắp camera trong phòng là cách em tự bảo vệ mình.”
Không đợi Hách Liên Doanh Chu lên tiếng, Tạ Chiết Nguyệt tự nói tiếp: “Thực ra em không tốt đẹp như anh nghĩ đâu.”
“Thời điểm chuyện của Thẩm Dung Tâm bị phanh phui đều nằm trong tính toán của em.”
Khi nhận được đoạn ghi âm của Phó Dục Chi, cậu đã biết phải dùng nó như thế nào.
Dùng Phó Dục Chi để từ từ bóc trần Thẩm Dung Tâm. Thẩm Dung Tâm chắc chắn sẽ vội vã phủi sạch quan hệ, nói không quen biết cậu, không chèn ép cậu, fan của hắn cũng sẽ giúp hắn tẩy trắng.
Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt chỉ cần tung ra bằng chứng vả mặt họ ngay trong show truyền hình đang hot. Độ hot này không thể dìm xuống được, tất cả mọi người sẽ bàn tán về chuyện của họ, về chuyện người nhà họ Thẩm sửa nguyện vọng thi đại học của cậu.
Đến lúc đó, không cần nhà họ Trương hay nhà Hách Liên, Tạ Chiết Nguyệt cũng có thể dựa vào dư luận sôi sục khiến nhà họ Thẩm không thể thoát thân, buộc phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.
“Không, em làm thế rất tốt.” Hách Liên Doanh Chu ôm lấy Tạ Chiết Nguyệt, “Anh rất vui vì em có thể tự bảo vệ mình.”
“Nhưng anh cũng thấy mình quá vô dụng.” Hách Liên Doanh Chu nói khẽ, “Vì đã không bảo vệ được em.”
Tạ Chiết Nguyệt cười: “Được rồi, gia chủ Hách Liên, đại thiếu gia Hách Liên, sau này em sẽ không giấu anh nữa.”
“Mong là thế.” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt đầy nghi hoặc.
Tạ Chiết Nguyệt mở cửa xe: “Đi thôi, em muốn về nhà nghỉ ngơi, còn phải giám sát Tiểu Quyết học tiếng Anh nữa.”
“Hôm nay anh sẽ đi cùng em.” Hách Liên Doanh Chu nói.
“Được.”
Trong khi đó, trên mạng đang sôi sục vì chuyện Thẩm Dung Tâm sửa nguyện vọng thi đại học của người khác. Mọi người đều chửi rủa nhà họ Thẩm và Thẩm Dung Tâm, cổ phiếu Thẩm thị lại một lần nữa lao dốc.
Tuy nhiên, vẫn có một bộ phận fan cuồng của Thẩm Dung Tâm tin rằng thần tượng của mình không bao giờ làm chuyện đó, tất cả là âm mưu của Tạ Chiết Nguyệt hãm hại Dung Dung.
Cư dân mạng bình thường nhìn thấy fan cuồng như vậy thì thực sự muốn biết trong đầu họ chứa cái gì. Bằng chứng rành rành ra đó rồi còn đòi bằng chứng gì nữa.
Lúc này, Thẩm Dung Tâm hoảng loạn tột độ, gọi điện cho anh họ Thẩm An: “Anh, cứu em với! Em không muốn đi tù!”
Hắn vừa tra cứu, ác ý sửa đổi nguyện vọng thi đại học của người khác, nếu tình tiết nghiêm trọng sẽ bị phạt tù từ 5 năm trở lên! Hắn còn trẻ, còn bao nhiêu ngày tháng tươi đẹp phía trước, hắn không muốn ngồi tù!
Thẩm An lập tức nói: “Anh đi cầu xin nhà họ Liễu ngay đây, họ nhất định sẽ giải quyết được.”
Nói xong, Thẩm An gọi điện cho nhà họ Liễu, nhưng gọi mấy chục cuộc đều không có ai nghe máy.
Trong khoảnh khắc, trái tim Thẩm An chìm xuống đáy vực.
Gửi phản hồi