Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 057

Dưới bài thông báo của cảnh sát Hải Thành, vô số quần chúng ăn dưa tràn vào. Họ đã chờ đợi “dưa” Vũ Dịch Entertainment bị bắt từ lâu rồi. Nhưng không ngờ đọc đến cuối thông báo lại thấy gián tiếp xác nhận việc Thẩm Dung Tâm chèn ép Tạ Chiết Nguyệt.

[Fan Dung Dung trước đó tẩy trắng bảo anh nhà không biết gì, nhạc của Tạ Chiết Nguyệt là do Vũ Dịch Entertainment cướp về cho anh trai họ, anh trai họ không biết đó là nhạc của Tạ Chiết Nguyệt, chỉ nghe theo lời công ty, là công ty ép buộc. Giờ thì hay rồi.]

[Luật sư của Tạ Chiết Nguyệt tung bằng chứng tát thẳng vào mặt fan Phó Dục Chi rồi, ghi âm, tin nhắn Wechat chứng minh Phó Dục Chi biết tỏng mọi chuyện, còn ủng hộ công ty, thậm chí tự mình đi ép Tạ Chiết Nguyệt giao bài hát.]

[Trước đây fan Dung Dung tẩy trắng bảo Phó Dục Chi muốn kéo Thẩm Dung Tâm chết chùm. Tôi ngu thật, tôi lại tin, ai ngờ Phó Dục Chi nói thật.]

[Tôi cũng thế, khả năng tẩy trắng của fan Dung Dung đỉnh quá, trước tôi còn thấy fan Tạ Chiết Nguyệt bị bệnh, chỉ vì một câu của Phó Dục Chi mà khẳng định Thẩm Dung Tâm chèn ép, giờ thì…]

[Giờ thì rõ rồi, chuyện Phó Dục Chi nói Thẩm Dung Tâm nhảy dù vào Thesun chèn ép Tạ Chiết Nguyệt là thật!]

[Cười chết, thực tế chứng minh đàn ông khi quỳ xuống cầu xin thì lời nói ra đều là thật.]

[Mẹ kiếp, đáng sợ quá, không dám tưởng tượng những nghệ sĩ nhỏ bị Vũ Dịch Entertainment bóc lột sống khổ sở thế nào. Tạ Chiết Nguyệt chỉ là một người dám cầm vũ khí bảo vệ mình thôi, còn bao nhiêu người phải câm nín trước sự uy hiếp của Vũ Dịch?]

[Tổng kết lại thì Phó Dục Chi không nói dối.]

Rất nhanh, hashtag #Phó Dục Chi không nói dối# leo lên hot search.

Fan Thẩm Dung Tâm nhìn thấy thông báo của cảnh sát và bình luận bên dưới thì hoảng loạn, tranh nhau vào thanh minh cho Thẩm Dung Tâm.

[Đây chỉ là suy đoán của các người thôi, đâu có bằng chứng trực tiếp, cẩn thận bị kiện tội vu khống đấy!]

[Làm ơn đi, đừng có hoang tưởng nữa, Dung Dung nhà tôi trước đó có quen Tạ Chiết Nguyệt đâu, anh ấy vào Thesun sau cơ mà. Chuyện của Tạ Chiết Nguyệt và lãnh đạo Vũ Dịch Entertainment Dung Dung nhà tôi hoàn toàn không biết, đừng vì nhà tôi có thù với Tạ Chiết Nguyệt mà đổ vạ cho Dung Dung chèn ép Tạ Chiết Nguyệt nhé.]

Fan Thẩm Dung Tâm nhanh chóng tẩy trắng, đưa ra dòng thời gian: Thẩm Dung Tâm gia nhập Thesun hai tuần sau khi Tạ Chiết Nguyệt rời đi, trước đó hắn không hề quen biết Tạ Chiết Nguyệt, nói gì đến chèn ép.

Fan Thẩm Dung Tâm một mực khẳng định trước khi Tạ Chiết Nguyệt tham gia show chăm con, Thẩm Dung Tâm hoàn toàn không quen biết cậu, hai người không có bất kỳ mối liên hệ nào.

Sau khi khẳng định điều này, fan Thẩm Dung Tâm bắt đầu mỉa mai Tạ Chiết Nguyệt.

[Tạ Chiết Nguyệt có cái gì đáng để Dung Dung nhà tôi chèn ép? Ghen tị cậu ta lấy được chồng tốt à?]

[Tiếc là Tạ Chiết Nguyệt gả vào hào môn, còn Dung Dung nhà tôi bản thân đã là hào môn rồi.]

[Cũng chỉ được cái mặt đẹp thôi, không thì sao gả vào hào môn được.]

Fan Tạ Chiết Nguyệt tức muốn hộc máu. Dựa vào đâu mà dùng nhan sắc để phủ nhận mọi nỗ lực và tài năng của Tạ Chiết Nguyệt!

Tạ Chiết Nguyệt cưỡi ngựa bắn cung giỏi, thậm chí biết võ công, bài hát cậu hát trong show được vô số người cắt ghép lồng nhạc, hot rần rần trên mạng, còn có rất nhiều người đang chờ cậu ra album.

Thẩm Dung Tâm hát nhảy cái gì cũng không xong, fan của hắn lấy tư cách gì mà chế giễu Tạ Chiết Nguyệt?

Fan Tạ Chiết Nguyệt tức phát khóc, ra sức phản bác nhưng vô ích. Dù sao lượng fan của Thẩm Dung Tâm cũng đông đảo, lại còn có thủy quân chuyên nghiệp hỗ trợ, fan Tạ Chiết Nguyệt đánh không lại.

Trương Dao Dao ngồi trong văn phòng đọc bình luận của fan Thẩm Dung Tâm mà tức điên, đập bàn phím. Cô thực sự muốn chui qua đường truyền internet bóp cổ lũ người đó! Cái quái gì thế này! Mọi nỗ lực và tài năng của Tạ Chiết Nguyệt bị phủ nhận sạch trơn chỉ vì “dựa vào mặt”, “nhà chồng có tiền”.

Đúng lúc này, một cô em gái trẻ tuổi nóng tính không nhịn được nữa, vào livestream show chăm con đang phát sóng để than thở.

[Rõ ràng là fan Thẩm Dung Tâm dẫn đầu chèn ép Chiết Nguyệt, giờ fan hắn lại vừa ăn cướp vừa la làng.]

Một người than thở kéo theo cả đám người than thở.

[Đúng vậy, dựa vào đâu mà bảo Tạ Chiết Nguyệt chỉ dựa vào mặt!]

[Đáng ghét, bọn họ còn khăng khăng bảo Thẩm Dung Tâm và Chiết Nguyệt trước đây không quen biết, không chèn ép Chiết Nguyệt, 1 triệu tệ Thẩm Dung Tâm đưa chỉ là phí gia nhập Thesun.]

[Phí gia nhập cái gì? 1 triệu? Phó Dục Chi và Lý Đào Nghiêm có phải nộp đâu?]

Bình luận kiểu này ngày càng nhiều, đến mức nhân viên chương trình không thể ngó lơ được nữa.

Cùng lúc đó, Trương Dao Dao cũng không nhịn được gọi điện cho Tạ Chiết Nguyệt.

Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt đang ngồi bên bàn ăn chờ cơm, bên trái là Hách Liên Doanh Chu, bên phải là Hách Liên Quyết trong bộ đồ bao lì xì, trông như một gia đình ba người hạnh phúc.

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Tạ Chiết Nguyệt reo lên.

Nhìn thấy số của Trương Dao Dao, Tạ Chiết Nguyệt biết cô không có việc gấp sẽ không gọi.

“Alo?”

“Nam thần, cậu xem bình luận và hot search đi.” Trương Dao Dao sốt ruột nói, “Fan Thẩm Dung Tâm bảo Thẩm Dung Tâm trước đây không quen cậu, không chèn ép cậu, còn phủ nhận nỗ lực và tài năng của cậu, bảo cậu có ngày hôm nay là nhờ vào khuôn mặt của mình.”

“Ừ, tôi biết rồi.” Tạ Chiết Nguyệt bình tĩnh cúp máy.

Trương Dao Dao ngơ ngác nhìn điện thoại. Biết rồi là sao?

Trong ống kính, Tạ Chiết Nguyệt hỏi nhân viên: “Trong phần bình luận có phải có rất nhiều fan của tôi đang chịu ấm ức không?”

Câu hỏi vừa dứt, khán giả trong livestream sững sờ. Vừa nãy là cuộc gọi mách lẻo với chính chủ sao? Chị em nào mà dũng mãnh thế?

Đồng thời, fan Tạ Chiết Nguyệt xấu hổ muốn độn thổ. Aaa, là do chúng em vô dụng không đánh lại fan và thủy quân của Thẩm Dung Tâm! Chuyện này mà cũng để chính chủ biết! Đáng lẽ không nên than thở và chửi fan Dung Tâm trong livestream.

Trong lúc fan Tạ Chiết Nguyệt đang xấu hổ vì sự yếu kém của mình thì Thẩm Dung Tâm đăng một bài thanh minh trên Weibo.

@Thesun_Thẩm Dung Tâm: Rất xin lỗi vì đã chiếm dụng thời gian của mọi người. Giao dịch tài khoản giữa tôi và Vũ Dịch Entertainment là do gia đình lo tôi làm thực tập sinh chịu khổ nên đưa tiền để Vũ Dịch Entertainment cung cấp chỗ ăn ở tốt hơn, không hề có chuyện hối lộ.

Hơn nữa, trước chương trình “Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới”, tôi không hề quen biết Tạ Chiết Nguyệt, cũng không biết ân oán giữa cậu ấy và Vũ Dịch Entertainment, nên không có chuyện tôi liên kết với lãnh đạo cấp cao của Vũ Dịch Entertainment để chèn ép Tạ Chiết Nguyệt.

Cuối cùng, hy vọng mọi người không tung tin đồn thất thiệt nữa.

Bài đăng này vừa lên sóng, rất nhiều fan vào bày tỏ sự xót xa, bình luận toàn là icon ôm hôn.

Tuy nhiên, có người phát hiện ra điểm bất thường. Trước khi thân phận thiếu gia nhà họ Thẩm bị lộ, Thẩm Dung Tâm luôn xây dựng hình tượng chăm chỉ, chịu khổ, không khác gì thực tập sinh bình thường, sao giờ lại lòi ra vụ đãi ngộ đặc biệt?

[Thiếu gia Thẩm trước đây chẳng bảo mình cùng ăn cùng ở với thực tập sinh bình thường sao? Sao giờ lại có đãi ngộ đặc biệt rồi?]

[Cười chết, thế này là tự vả mặt mình, thiết lập nhân vật sụp đổ rồi!]

[Vãi chưởng, mọi người mau vào livestream “Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới” đi, chính chủ đích thân xuống sân xé trà xanh kìa.]

Trong livestream, sau khi xem xong bài đăng của Thẩm Dung Tâm, Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười.

Sau đó, cậu quay sang Hách Liên Doanh Chu: “Chìa khóa nhà em.”

“Đưa cho anh làm gì?” Hách Liên Doanh Chu nhìn chùm chìa khóa trong tay, vui vẻ ra mặt.

“Giúp em một việc, lấy túi hồ sơ trong ngăn kéo thứ hai ở tủ đầu giường phòng em đến đây, chìa khóa nhà em sẽ thuộc về anh.” Tạ Chiết Nguyệt cười nói.

“Đi ngay bây giờ à?” Hách Liên Doanh Chu hỏi.

“Ngay bây giờ.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu.

Hách Liên Doanh Chu đứng dậy: “Đợi anh, anh đi lấy ngay.”

Đi được một bước, hắn quay lại: “Em phải đợi anh về ăn cơm đấy.”

Tạ Chiết Nguyệt phì cười. Đây là đang làm nũng sao?

“Được được được, em hứa không ăn trước!” Tạ Chiết Nguyệt giơ tay thề.

“Ừ.” Hách Liên Doanh Chu xác nhận lại rồi mới rời đi.

[Vãi chưởng, hóa ra Hách Liên đại lão bám người thế sao?]

[Có đường ngọt để ăn, tự nhiên thấy bớt giận hẳn, CP tuyệt đẹp chữa lành nỗi buồn của tôi.]

Sau khi Hách Liên Doanh Chu đi, Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên phu nhân và lão phu nhân: “Lát nữa con sẽ làm một việc, hai người đừng giận nhé.”

“Chúng ta giận cái gì chứ?” Hách Liên phu nhân cười hỏi.

Lão phu nhân cũng gật đầu: “Trong cái nhà này không có việc gì cháu không thể làm cả.”

Lời nói của hai người tràn đầy sự cưng chiều dành cho hậu bối, nhưng họ càng như vậy, Tạ Chiết Nguyệt càng lo lắng họ sẽ tức giận.

Thế là, Tạ Chiết Nguyệt chọc chọc ông cha chó, ra hiệu cho y lát nữa phải dốc hết sức mà an ủi hai vị trưởng bối.

Hách Liên Quyết lườm Tạ Chiết Nguyệt một cái, tỏ vẻ đã hiểu. Không phải là làm nũng bán manh sao? Đường đường là đế vương, chuyện này ta làm dễ như trở bàn tay! Dù sao thì ta cũng đâu còn mặt mũi nào nữa!

Tạ Chiết Nguyệt mở file ghi âm trong điện thoại, nhìn vào ống kính: “Tiếp theo, mọi người nghe cho kỹ nhé.”

Chẳng hiểu sao, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường và khán giả trước màn hình đều nín thở.

Điện thoại của Tạ Chiết Nguyệt phát ra giọng nói của Phó Dục Chi, khán giả ngạc nhiên sao lại là Phó Dục Chi nữa.

“Cậu không biết thế lực nhà họ Thẩm lớn thế nào sao? Năm xưa họ dám sửa nguyện vọng đại học của cậu, chẳng lẽ bây giờ họ lại vì cậu thi công chức mà tha cho cậu à?”

“Ý anh là thế lực nhà họ Thẩm lớn đến mức có thể vươn tay vào hệ thống quan chức Hải Thành sao?” Đây là giọng Tạ Chiết Nguyệt.

“Chứ còn gì nữa?” Phó Dục Chi trả lời.

Nghe xong đoạn ghi âm, không gian im phăng phắc, ngay cả khán giả cũng sốc đến mức quên cả bình luận.

Họ vừa nghe thấy cái gì thế này?

“Nhà họ Thẩm ức hiếp người quá đáng!” Hách Liên phu nhân đập mạnh tay xuống bàn!

Nghe thấy nhà họ Thẩm sửa nguyện vọng đại học của Tạ Chiết Nguyệt, bà tức đến run người! Nhà họ Thẩm đã hủy hoại cả cuộc đời người ta! Sao chúng dám làm thế!

Khán giả cũng phẫn nộ không kém.

[Nhà họ Thẩm sao dám làm thế! Họ có nghĩ đến việc họ đã hủy hoại cả đời Chiết Nguyệt không!]

[Nếu có ai dám sửa nguyện vọng đại học của tôi, tôi sẽ liều mạng với kẻ đó!]

[Hu hu hu, tôi thương Chiết Nguyệt quá! Đó là thi đại học đấy! Kỳ thi thay đổi số phận con người!]

Nhưng vẻ mặt Tạ Chiết Nguyệt vẫn bình thản như không, cậu càng như thế, mọi người càng đau lòng.

[Phải điều tra nhà họ Thẩm! Phó Dục Chi còn bảo họ cấu kết quan thương!]

[Thật hay giả đấy? Chỉ là một đoạn ghi âm thôi mà, biết mình bị sửa nguyện vọng sao không báo cảnh sát? Buồn cười quá.]

Ngay sau bình luận này, Tạ Chiết Nguyệt thản nhiên nói: “Lúc đó tôi còn chưa thành niên, di vật của mẹ tôi đều nằm trong tay nhà họ Thẩm. Nếu tôi báo cảnh sát, họ hủy hoại từng món di vật ngay trước mặt tôi thì sao?”

Lời nói của Tạ Chiết Nguyệt nghe nhẹ nhàng nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng, một sự tuyệt vọng bất lực.

Trước mặt nhà họ Thẩm, Tạ Chiết Nguyệt chưa thành niên làm sao chống lại được, e là chưa kịp báo cảnh sát đã bị nhà họ Thẩm hành hạ đến chết rồi.

[Chị em ơi, tôi càng buồn hơn này. Tôi vừa tra điểm thi đại học năm đó của Tạ Chiết Nguyệt, 721 điểm! Trường nào trong nước mà chẳng vào được!]

[Mẹ kiếp, nhà họ Thẩm toàn lũ cặn bã! Tôi đau tim quá! Sao chúng có thể độc ác đến thế!]

[Cười chết, thủ khoa khối tự nhiên Hải Thành, cuối cùng lại học chuyên ngành Triết học của một trường đại học hạng ba vô danh! Mẹ kiếp, nhà họ Thẩm, tao hận chúng mày! Sao lại độc ác thế!]

Trong lúc quần chúng phẫn nộ, Tạ Chiết Nguyệt bình tĩnh nói: “Báo cảnh sát giúp tôi với, chắc chưa quá thời hạn truy tố đâu nhỉ.”

[Chưa quá! Chưa quá! Thời hạn truy tố đối với án phạt tù có thời hạn từ 5 năm trở lên là 10 năm!]

Bình luận này xuất hiện, mọi người đều thấy may mắn vì kẻ ác chưa thoát khỏi lưới pháp luật!

Lão phu nhân ngồi bên cạnh bình tĩnh nói: “Quản gia Trần đi báo cảnh sát.”

“Vâng, thưa lão phu nhân.” Quản gia Trần đáp.

Người làm lâu năm ở nhà Hách Liên đều biết, khi gặp chuyện, lão phu nhân càng bình tĩnh thì trong lòng bà càng giận dữ!

“Cảm ơn.” Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười nói với quản gia Trần.

[Hu hu hu, không biết tại sao càng nhìn Chiết Nguyệt cười tôi càng muốn khóc.]

[Anh ấy không khóc, chắc là nước mắt đã cạn rồi.]

[Tôi khó chịu quá, nhà họ Thẩm đáng chết!]

Cùng lúc đó, hashtag #Người nhà họ Thẩm sửa nguyện vọng đại học của người khác# lao thẳng lên hot search, nhận được sự quan tâm cực lớn. Trong mắt mọi người, đó là thi đại học, con đường duy nhất để những đứa trẻ bình thường thay đổi số phận, vậy mà lại bị người ta hủy hoại! Sao có thể không phẫn nộ!

Lúc này, không ai có thể đứng ngoài cuộc. Nếu có người tùy tiện sửa nguyện vọng đại học của người khác mà không bị trừng phạt, suy rộng ra, nếu họ và con cái họ gặp phải chuyện này, chẳng lẽ cũng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, mãi mãi không được kêu oan sao?

Vì vậy, mọi người đều yêu cầu điều tra rõ vụ việc này!

Chuyện này ầm ĩ quá lớn, khi Thẩm Dung Tâm biết chuyện, mặt hắn cắt không còn giọt máu. Hắn hoàn toàn không ngờ sau khi đăng bài thanh minh, Tạ Chiết Nguyệt lại làm ra chuyện này.

Hơn nữa! Thẩm Dung Tâm nhìn cái tên Phó Dục Chi, mắt đỏ ngầu! Lại là tên Phó Dục Chi này!

Thế là, Phó Dục Chi đang suy sụp lại nhận được cuộc gọi của Thẩm Dung Tâm.

“Alo, cậu còn có việc gì?” Phó Dục Chi nhìn số Thẩm Dung Tâm, bực bội hỏi.

Đầu dây bên kia, Thẩm Dung Tâm chửi ầm lên: “Phó Dục Chi, mày bị điên à!”

“Mày bị ghi âm có biết không! Mấy cái chuyện thối tha bí mật đó mày giữ trong bụng không được à? Tao và nhà họ Thẩm sắp bị mày hại chết rồi!” Thẩm Dung Tâm gào lên.

Phó Dục Chi ngẩn người: “Ghi âm gì?”

Thẩm Dung Tâm ném cho Phó Dục Chi một đường link, bảo hắn tự xem.

Nghe xong đoạn ghi âm của mình, Phó Dục Chi bỗng cười ha hả.

“Mày cười cái gì!” Thẩm Dung Tâm thấy hắn không xin lỗi mà còn cười, chất vấn.

“Tao cười vì cậu ấy đến trả thù chúng ta đấy! Mày cũng không thoát được đâu! Không thoát được đâu! Hahaha.” Phó Dục Chi cười đến chảy cả nước mắt.

Hóa ra không chỉ một mình hắn bị đánh về nguyên hình, còn có cả Thẩm Dung Tâm và nhà họ Thẩm!

Thì ra vẫn có người phải cùng hắn xuống địa ngục, thật tốt quá. Phó Dục Chi nghĩ một cách độc ác.

Ở một diễn biến khác, khi mọi người đang phẫn nộ, Hách Liên Doanh Chu lái xe về đến nhà, trên tay cầm túi hồ sơ Tạ Chiết Nguyệt nhờ lấy.

Vừa bước vào phòng ăn, Hách Liên Doanh Chu đã cảm nhận được bầu không khí khác thường.

“Sao thế?” Hách Liên Doanh Chu hỏi.

Hách Liên phu nhân lườm con trai một cái. Vợ mình chịu ấm ức lớn thế mà chồng chẳng biết gì, làm chồng kiểu gì thế không biết!

Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu: “Không có gì.”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt đưa tay lấy túi hồ sơ trên tay Hách Liên Doanh Chu: “Đưa cho em.”

Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt làm như không có chuyện gì xảy ra thì nhíu mày, nhưng đang livestream nên hắn không muốn làm khó cậu, bèn đưa túi hồ sơ cho Tạ Chiết Nguyệt.

Tạ Chiết Nguyệt giơ túi hồ sơ lên: “Thứ này dùng để nói với một số người rằng, phàm là chuyện đã làm ắt lưu lại dấu vết, mong cậu sau này nói chuyện có kiến thức một chút.”

Tạ Chiết Nguyệt nhẹ nhàng mở túi hồ sơ, lấy ra vài tờ giấy.

Sau đó, một dòng chữ lớn đập vào mắt mọi người – Thỏa thuận chấm dứt quan hệ nhận nuôi.

Tiếp theo, họ nhìn thấy chữ ký bên trên, là tên ba mẹ Thẩm Dung Tâm, còn ở cột người được nhận nuôi là cái tên xa lạ Thẩm Chiết Nguyệt. Thỏa thuận này còn có con dấu của Cục Dân chính Hải Thành.

Thẩm Dung Tâm muốn xóa bỏ dấu vết của cậu ở nhà họ Thẩm, nhưng lại không ngờ làm gì cũng để lại bằng chứng. Ví dụ như tờ thỏa thuận này là điều hắn ngàn vạn lần không ngờ tới. Lúc trước hắn chỉ mừng thầm vì đuổi được Tạ Chiết Nguyệt ra khỏi nhà họ Thẩm, nhưng không ngờ tờ thỏa thuận chấm dứt quan hệ nhận nuôi đó lại trở thành vũ khí sắc bén đâm ngược lại hắn.

Sau đó, Tạ Chiết Nguyệt đưa ra bằng chứng hai lần đổi tên của mình, chứng minh mình và Thẩm Chiết Nguyệt trên giấy tờ là cùng một người.

“Vì vậy, xin đừng nói trước show chăm con là không có bất kỳ mối liên hệ nào với tôi.” Tạ Chiết Nguyệt cụp mắt nói.

Lần này, tất cả mọi chuyện đã được xâu chuỗi lại với nhau. Tại sao Tạ Chiết Nguyệt lại nói di vật của mẹ mình nằm trong tay nhà họ Thẩm, bởi vì cậu là con nuôi của nhà họ Thẩm. Và Thẩm phu nhân – người vào tù vì chiếm đoạt di vật người khác – chính là chiếm đoạt di vật mẹ Tạ Chiết Nguyệt để lại cho cậu.

[Quá đáng! Nhà họ Thẩm quá vô sỉ! Di vật bọn họ chiếm đoạt lúc trước chính là của mẹ Tạ Chiết Nguyệt để lại cho cậu ấy!]

Trong chốc lát, tất cả mọi người đều đau lòng cho Tạ Chiết Nguyệt muốn chết, hành vi của nhà họ Thẩm đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ của họ!

Sửa nguyện vọng, chiếm đoạt di vật mẹ người khác, còn dùng di vật uy hiếp người ta, nhà họ Thẩm thật quá kinh tởm!

[Nhà họ Thẩm thật sự khiến người ta buồn nôn!]

[Tự nhiên hiểu ra tại sao lúc trước Hách Liên phu nhân lại ra tay trừng trị Thẩm phu nhân rồi!]

[Tôi buồn quá, nếu Tạ Chiết Nguyệt không ưu tú như vậy, nếu Hách Liên đại lão không yêu anh ấy, thì anh ấy phải sống cuộc sống thế nào đây?]

Trương Dao Dao đang xem livestream suýt khóc thành tiếng, vừa lau nước mắt vừa hỏi em trai: “Tại sao nam thần của chị lại khổ thế?”

“Tại sao nhà họ Thẩm lại đối xử với cậu ấy như vậy!”

Nói rồi, Trương Dao Dao khóc không thành tiếng.

Trương Như nhìn khuôn mặt bình thản của Tạ Chiết Nguyệt trên màn hình, cảm thán: “Cũng coi như khổ tận cam lai rồi.”

Đồng thời, Trương Như an ủi chị gái: “Chị biết không? Đạo diễn lớn Lưu Nham đưa kịch bản cho Chiết Nguyệt rồi, người quản lý bảo đang tiếp xúc.”

“Thật á?” Trương Dao Dao nhìn em trai không thể tin nổi.

Nếu là thật, được đóng vai phụ trong phim của đạo diễn lớn cũng coi như bước chân vào giới điện ảnh, nếu phim hot, Tạ Chiết Nguyệt cũng coi như thực sự có thành tích rồi.

Là fan sự nghiệp của Tạ Chiết Nguyệt, Trương Dao Dao không kìm được kích động, chỉ cần sự nghiệp của nam thần ngày càng thăng tiến là được.

“Thật.” Trương Như gật đầu, “Là vai chính đấy.”

Trương Như vừa dứt lời, Trương Dao Dao sướng đến ngất xỉu.

“Chị! Chị! Chị!” Trương Như vội vàng bấm nhân trung cho chị gái.

Trương Dao Dao tỉnh lại: “Chị vui quá đi mất!”

Ở bên kia, sau khi Tạ Chiết Nguyệt đưa ra từng bằng chứng, cậu đã tát thẳng vào mặt Thẩm Dung Tâm trước bàn dân thiên hạ.

Và cũng nhờ màn vả mặt trực tiếp này của Tạ Chiết Nguyệt, số lượng người xem trực tuyến của show chăm con đạt đến con số cao chưa từng có trong lịch sử.

“Lão phu nhân, đã báo cảnh sát rồi ạ.” Quản gia Trần cung kính đi đến trước mặt lão phu nhân.

Hách Liên Doanh Chu ngồi cạnh Tạ Chiết Nguyệt bất động thanh sắc nhíu mày, nắm lấy tay Tạ Chiết Nguyệt, hắn cảm thấy Tạ Chiết Nguyệt đang giấu hắn chuyện gì đó.

Lão phu nhân nói: “Chúng ta có đội ngũ luật sư giỏi nhất, nhất định phải bắt bọn chúng trả giá.”

[Nhất định phải bắt bọn chúng trả giá, hu hu hu.]

[Không dễ dàng gì, thật sự không dễ dàng gì, tôi không thể tưởng tượng nổi Tạ Chiết Nguyệt làm sao đi đến được ngày hôm nay, là tôi thì tôi tự tử lâu rồi.]

[Bị cái đám người ghê tởm nhà họ Thẩm nhận nuôi, bị chiếm đoạt di vật, bị sửa nguyện vọng đại học, bị đóng băng chèn ép, bị ăn cắp tài năng, thật sự đến bước thứ hai tôi đã không chịu nổi rồi, thế mà Chiết Nguyệt lại trưởng thành tốt đẹp đến thế.]

Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt nói với nhân viên và khán giả: “Xin lỗi, lát nữa tôi có việc riêng cần xử lý, cần tạm dừng livestream.”

Không cần đoán khán giả cũng biết Tạ Chiết Nguyệt đi làm gì, vội vàng bình luận bảo không sao, để Tạ Chiết Nguyệt đi xử lý việc riêng.

Nhân viên chương trình cũng rất tâm lý tắt livestream. Tạ Chiết Nguyệt đề nghị bồi thường cho tổ chương trình, nhưng nhân viên lắc đầu nguầy nguậy, ông chủ bọn họ còn không cần, bọn họ sao dám nhận.

Thế là, lão phu nhân tặng cho họ thẻ thành viên khu nghỉ dưỡng suối nước nóng của gia đình, rồi bảo quản gia Trần tiễn nhóm nhân viên ra về.

Đợi người đi hết, lão phu nhân nhìn Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu: “Vợ chồng hai đứa nên nói chuyện đàng hoàng với nhau đi.”

Nói xong, bà đưa Hách Liên phu nhân và Hách Liên Quyết rời đi.

Giờ đây, trong phòng chỉ còn lại Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu.

Hách Liên Doanh Chu đứng dậy, tiến lại gần Tạ Chiết Nguyệt đang ngồi trên ghế. Áp lực mạnh mẽ khiến Tạ Chiết Nguyệt theo phản xạ ngả người ra sau, cho đến khi lưng chạm vào cạnh bàn.

Tiếp đó, Hách Liên Doanh Chu chống một tay lên bàn, giam Tạ Chiết Nguyệt trong vòng tay mình.

Tạ Chiết Nguyệt nhận ra Hách Liên Doanh Chu đang tức giận, nhưng áp lực và hơi thở này lại mang đến cho cậu cảm giác tê dại kỳ lạ, một niềm vui sướng lan tỏa khắp toàn thân.

“Anh cứ nghĩ chúng ta là vợ chồng, anh nên dành cho em sự tôn trọng, không chủ động tìm hiểu quá khứ của em.”

“Nhưng mà, bây giờ anh chỉ muốn xâm phạm mọi sự riêng tư của em, khiến bí mật của em không còn chỗ ẩn nấp! Hoàn toàn che chở em dưới đôi cánh của anh, để không ai dám bắt nạt em nữa!”

Lời tác giả:

Hách Liên Quyết: Còn chưa ăn cơm nữa à? Ta đói rồi!

Chia sẻ:

Gửi phản hồi