Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 053

Sáng sớm hôm sau, Thôi Ấu Ấu đã nôn nóng dậy từ sớm, được ba Thôi Cảnh giúp mặc váy công chúa lộng lẫy, tết tóc xinh xắn.

“Ba ba ơi, bánh kem của Ấu Ấu năm nay hình gì thế ạ?” Thôi Ấu Ấu hỏi, “Ấu Ấu thích heo con màu hồng, ba làm được không?”

“Được, ba làm cho con hết.” Thôi Cảnh nhìn con gái, mỉm cười hiền từ.

“Ba ba, quà cho Tiểu Quyết chuẩn bị xong chưa ạ?” Thôi Ấu Ấu lại hỏi.

“Xong cả rồi.” Thôi Cảnh bất lực nhìn con gái ngọ nguậy, “Con ngồi yên nào, không ba tết tóc lệch bây giờ, lệch là không xinh đâu.”

“Vâng vâng, con ngồi yên!” Thôi Ấu Ấu lập tức ngoan ngoãn ngồi im.

Tết tóc xong, Thôi Ấu Ấu háo hức nhìn đồng hồ treo tường. Tư Tư bảo 9 giờ mẹ bạn ấy sẽ đưa sang.

Quả nhiên, gần 9 giờ chuông cửa reo. Lý Tư Tư sắc mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt đứng ở cửa, phía sau là mẹ cô bé, Lý Mộng Tuyết.

Lý Mộng Tuyết dịu dàng dặn dò con gái vài câu, nhờ Thôi Cảnh chăm sóc giúp, đưa quà cho Thôi Ấu Ấu rồi rời đi.

Lý Tư Tư nhìn Thôi Ấu Ấu: “Ấu Ấu, răng cửa của cậu đâu rồi? Có phải thay răng không?”

Vừa dứt lời, Hách Liên Quyết xen vào: “Răng cửa của cậu ấy bị chuột nhắt trộm mất rồi.”

Sau khi về nhà hôm qua được ba giải thích, Thôi Ấu Ấu đã biết trẻ con đến tuổi là phải thay răng. Chuyện bị chuột trộm răng hôm qua nghe ngốc nghếch quá chừng, nên cô bé tức tối nói: “Tiểu Quyết xấu tính!”

“Quà sinh nhật đây.” Hách Liên Quyết đưa con gấu gỗ nhỏ do chính tay mình điêu khắc ra.

Tạ Chiết Nguyệt đứng sau cũng đưa món quà mình chuẩn bị cho Thôi Ấu Ấu: “Công chúa nhỏ, sinh nhật vui vẻ.”

“Cảm ơn anh trai xinh đẹp và Tiểu Quyết! Tớ cũng có quà tặng Tiểu Quyết này!”

Nói xong, Thôi Ấu Ấu chạy bình bịch vào phòng, lát sau mang ra một cái yếm đỏ, quần tím, vòng cổ vàng và dải lụa đỏ.

“Tiểu Quyết nhìn này, đây là bộ đồ tiểu anh hùng tớ chuẩn bị cho cậu đấy!”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn bộ đồ trên tay Thôi Ấu Ấu suýt thì phì cười. Không ngờ Thôi Ấu Ấu còn nhỏ mà đã biết cosplay rồi, mà coser mới gia nhập lại chính là ông cha chó của cậu, cosplay nhân vật tiểu anh hùng Na Tra trong lòng các bạn nhỏ!

“Tôi không mặc!” Hách Liên Quyết nhìn bộ đồ, lớn tiếng từ chối.

Y là một người lớn, một vị vua uy danh lẫy lừng, làm sao có thể mặc yếm đỏ xuất hiện trước mặt mọi người được chứ? Thà giết y đi còn hơn!

Hách Liên Quyết quyết định vùng vẫy vì chút liêm sỉ ít ỏi còn sót lại, kiên quyết không mặc cái yếm đỏ này.

Tuy nhiên, Thôi Ấu Ấu và Lý Tư Tư lại không hiểu tại sao Hách Liên Quyết không chịu mặc, rõ ràng đẹp thế cơ mà.

“Tại sao? Cái yếm đỏ này mẹ tớ đặc biệt thuê người thêu đấy, đẹp lắm luôn!” Thôi Ấu Ấu giơ cái yếm thêu hoa văn bằng chỉ vàng lên, khó hiểu hỏi Hách Liên Quyết.

“Tiểu Quyết mặc vào chắc chắn sẽ rất đẹp.” Lý Tư Tư cũng nhìn Hách Liên Quyết đầy mong đợi.

Hách Liên Quyết quay đầu đi. Y đâu phải trẻ con ba tuổi thật, mặc yếm cái gì chứ, y không thèm ăn đạn bọc đường của hai cô nhóc này đâu.

“Tôi không mặc!” Hách Liên Quyết kiên định từ chối.

Thôi Ấu Ấu nhìn Hách Liên Quyết từ chối thì hơi buồn, không hiểu sao bạn mình lại ghét mặc đồ tiểu anh hùng đến thế. Nếu là các bạn khác trong lớp chắc đã vui sướng nhảy cẫng lên rồi.

“Nếu điều ước sinh nhật của Ấu Ấu là muốn Tiểu Quyết mặc đồ tiểu anh hùng thì sao?” Thôi Ấu Ấu nhìn Hách Liên Quyết với ánh mắt đầy kỳ vọng.

Bị cô bé nhìn như vậy, da đầu Hách Liên Quyết tê dại, nhưng vẫn cứng miệng: “Tớ không muốn!”

Dù Thôi Ấu Ấu cầu xin rất đáng yêu, nhưng giới hạn là phải giữ vững.

Nhưng giây tiếp theo, Tạ Chiết Nguyệt nhận lấy cái yếm đỏ từ tay Thôi Ấu Ấu, cúi xuống nhìn Hách Liên Quyết: “Không, người muốn!”

Vừa dứt lời, cái yếm đỏ đã trùm lên đầu Hách Liên Quyết. Y giật cái yếm xuống, nhìn Tạ Chiết Nguyệt hỏi: “Tiểu Thất muốn xem ta mặc à?”

“Đúng vậy.” Tạ Chiết Nguyệt cười híp mắt, “Đừng ép con phải giúp người mặc đấy.”

Hách Liên Quyết thở dài: “Nếu là mong muốn của Tiểu Thất thì ta nhất định sẽ thỏa mãn.”

Nói xong, Hách Liên Quyết ôm quần áo và vòng cổ vàng đi theo Thôi Ấu Ấu vào phòng thay đồ.

Tạ Chiết Nguyệt đứng ngẩn người tại chỗ. Cái gì gọi là nếu là mong muốn của con thì ta nhất định sẽ thỏa mãn?

Lý Tư Tư ngồi trên sô pha nhìn Tạ Chiết Nguyệt nói: “Chú Chiết Nguyệt và Tiểu Quyết tình cảm tốt thật đấy.”

“Tốt á?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn Lý Tư Tư hỏi lại.

Cậu chỉ là ỷ vào việc ông cha biến nhỏ, tâm trí ấu trĩ đi để trèo đầu cưỡi cổ y thôi. Chứ đổi lại là vị đế vương bốn mươi tuổi quyền cao chức trọng, tâm địa tàn nhẫn kia xem, cậu chắc chắn sẽ chạy xa bay cao ngay lập tức.

Lý Tư Tư gật đầu lia lịa, xòe ngón tay đếm: “Có rất nhiều việc bọn cháu xin Tiểu Quyết mãi cậu ấy không chịu, nhưng chỉ cần chú Chiết Nguyệt mở miệng là việc gì cậu ấy cũng đồng ý, dù có không thích đến đâu.”

Lý Tư Tư vừa dứt lời, Hách Liên Quyết từ trong phòng bước ra. Đứa trẻ ba tuổi rưỡi mặc yếm đỏ, quần tím, cổ đeo vòng vàng, sau lưng kéo theo dải lụa đỏ dài, sống động như Na Tra bước ra từ trong tivi.

Lý Tư Tư thấy vậy liền khen: “Tớ cứ tưởng Na Tra từ trong tivi bước ra đấy chứ.”

Hách Liên Quyết khoanh tay trước ngực: “Các người nhìn xong chưa, xong rồi thì tôi đi thay…”

Chưa đợi Hách Liên Quyết nói hết câu, Tạ Chiết Nguyệt đã hỏi Thôi Cảnh đang nấu ăn trong bếp: “Thầy Thôi, nhà có búi tóc giả và dây buộc tóc đỏ không ạ?”

Thôi Cảnh là ông ba thích làm điệu cho con gái, những thứ Tạ Chiết Nguyệt hỏi đương nhiên anh có, thậm chí còn có cả đống kẹp tóc dễ thương nữa.

Nhìn Thôi Cảnh mang dây buộc tóc đỏ và búi tóc giả ra, Hách Liên Quyết căng thẳng nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Con định làm gì?”

Tạ Chiết Nguyệt cười gian: “Lại đây nào.”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt ấn Hách Liên Quyết xuống ghế sô pha, bắt đầu chải đầu cho y.

Khi xuyên không đến đây, tóc Hách Liên Quyết rất dài. Để tiện đi lại, Tạ Chiết Nguyệt đã cắt ngắn bớt, giờ độ dài tóc chỉ đủ buộc hai cái chỏm nhỏ chứ không búi thành hai củ tỏi được, nên lúc này búi tóc giả mới phát huy tác dụng.

Tạ Chiết Nguyệt thành thục chia tóc, buộc hai chỏm nhỏ, cài búi tóc giả lên, giấu kẹp ghim đi, cuối cùng dùng dây đỏ trang trí.

Giờ thì Hách Liên Quyết trông giống hệt Na Tra trong phim, khiến Thôi Ấu Ấu và Lý Tư Tư ồ lên kinh ngạc.

Nhưng Tạ Chiết Nguyệt cười nói: “Vẫn chưa xong đâu.”

Nói rồi, cậu chấm một điểm chu sa đỏ lên giữa trán Hách Liên Quyết. Giờ thì giống y hệt rồi!

Thôi Cảnh đứng bên cạnh không nhịn được hỏi: “Cậu từng nuôi con gái à? Sao tay nghề chải tóc thuần thục thế?”

“Hả?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn vết son đỏ trên đầu ngón tay, ngẩn người một chút rồi đáp, “Chắc vậy.”

Cậu cũng từng chải tóc cho Hoàng tỷ. Hồi đó Hoàng tỷ ốm yếu ít khi ra ngoài, cậu thường nghĩ đủ cách dỗ dành chị ấy, chải cho chị ấy những kiểu tóc thịnh hành nhất kinh thành, làm đủ loại trang sức nhỏ, đó là điều Hoàng tỷ thích nhất.

Thôi Cảnh vội nói: “Xin lỗi.”

Tạ Chiết Nguyệt cười, lau sạch vết son trên tay: “Chuyện qua lâu rồi.”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt lấy điện thoại ra, chụp tanh tách mấy tấm ảnh Hách Liên Quyết đang bị Thôi Ấu Ấu và Lý Tư Tư vây quanh.

Trong ảnh, mặt Hách Liên Quyết thối như cái bị rách, nhưng đôi má phúng phính nhìn là muốn nẹo, các dì các mẹ nhìn thấy chắc chắn sẽ hét lên vì quá đáng yêu.

Thế là, Tạ Chiết Nguyệt không ngần ngại đăng mấy tấm ảnh này lên Weibo.

@Tạ Chiết Nguyệt: Là cậu ấy, là cậu ấy, chính là cậu ấy, tiểu anh hùng Na Tra của chúng ta! [Hình ảnh] [Hình ảnh]

Weibo vừa đăng được một phút, bình luận đã ầm ầm kéo đến.

[Vợ ơi, sao anh có thể phát ra âm thanh thế?] (ý nói câu hát trong bài hát phim hoạt hình Na Tra)

[Đây là Tiểu Quyết hả? Giống quá! Vãi chưởng! Cosplay Na Tra thật luôn hả?]

[Biểu cảm Tiểu Quyết ngầu quá, tôi thích!]

[Chị em ơi, bé nó mới là trẻ con thôi mà!]

[Phải công nhận là Na Tra phiên bản Tiểu Quyết không chỉ giống hình mà còn giống cả thần thái nữa!]

Rất nhanh, ảnh cosplay Na Tra của Hách Liên Quyết lan truyền khắp mạng xã hội.

Trong ảnh, Hách Liên Quyết mặc đồ Na Tra, áo đỏ trang sức vàng, giữa hai lông mày toát lên vẻ ngạo nghễ, dáng vẻ khoanh tay trước ngực hoàn toàn trùng khớp với hình tượng Na Tra trong lòng mọi người.

[Cảm ơn, sau khi xem Tiểu Quyết cosplay Na Tra xong, phim Phong Thần Bảng nào không có Tiểu Quyết đóng Na Tra tôi không xem nữa.]

[Tiểu Quyết đẹp trai quá, bé nó cosplay Na Tra thật kìa.]

[Khoan đã! Tiểu Quyết giống Hách Liên đại lão đến 7 phần, Tiểu Quyết cosplay Na Tra, vậy suy ra… Hách Liên đại lão chính là Na Tra phiên bản thanh niên!]

Mọi người đọc bình luận này xong thì hít một hơi lạnh. Người anh em này có ý tưởng táo bạo đấy, nhưng khí chất của Hách Liên đại lão và Na Tra chẳng liên quan gì đến nhau cả!

Bên kia, Hách Liên Quyết mặc bộ đồ Na Tra vào rồi là không cởi ra được nữa. Thôi Ấu Ấu đòi làm Tiểu Long Nữ, Lý Tư Tư đòi làm Tiểu Trư Hùng.

Hách Liên Quyết nhìn hai cô bé cũng muốn cosplay nhân vật trong Na Tra truyền kỳ, nói: “Hai người có ấu trĩ không hả?”

Thôi Ấu Ấu đáp: “Đâu có ấu trĩ! Vì Tiểu Long Nữ và Tiểu Trư Hùng là bạn tốt mãi mãi của Na Tra mà!”

Lý Tư Tư cũng gật đầu: “Tớ muốn làm bạn tốt cả đời với Tiểu Quyết và Ấu Ấu.”

Hách Liên Quyết bĩu môi: “Thật không chịu nổi các người.”

Thôi Ấu Ấu nghe vậy cười tít mắt, nắm tay Hách Liên Quyết: “Tớ biết ngay là Tiểu Quyết đối với tớ tốt nhất mà!”

Thôi Cảnh đứng bên cạnh nhướng mày: “Chẳng lẽ ba đối với con không tốt?”

“Ba đối với con tốt nhất nhất, mẹ cũng đối với con tốt nhất nhất.” Thôi Ấu Ấu cười nói.

Rất tốt, bát nước này giữ thăng bằng lắm, dù mẹ không ở nhà, Thôi Ấu Ấu cũng phải nói mẹ tốt như ba.

“Vậy ba bảo người ta làm đồ Tiểu Long Nữ và Tiểu Trư Hùng cho các con nhé, sau này lên chương trình mặc.” Thôi Cảnh xoa đầu Thôi Ấu Ấu nói.

“Được ạ!” Thôi Ấu Ấu nhảy cẫng lên.

Hách Liên Quyết nghe xong chết lặng. Không phải chứ, chẳng lẽ trẫm còn phải mặc bộ đồ này thêm lần nữa à?

“Ta sắp phải mất mặt trên sóng truyền hình rồi sao?” Hách Liên Quyết thì thầm hỏi Tạ Chiết Nguyệt.

Tạ Chiết Nguyệt giơ cái Weibo mấy chục nghìn like cho Hách Liên Quyết xem, an ủi: “Yên tâm, mặt mũi mất rồi, không sợ mất thêm lần nữa đâu.”

Hách Liên Quyết nhìn ảnh và bình luận trên điện thoại Tạ Chiết Nguyệt, im lặng không nói nên lời. Nghịch tử! Đúng là nghịch tử!

Tạ Chiết Nguyệt có lý do để tin rằng, “Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới” mùa 1 sẽ trở thành lịch sử đen tối vĩnh viễn không thể xóa nhòa của Hách Liên Quyết.

Trước bữa trưa, mẹ Thôi Ấu Ấu đặc biệt từ công ty về nhà chúc mừng sinh nhật con gái. Trên bàn bày đầy những món trẻ con thích ăn và một chiếc bánh sinh nhật đẹp mắt.

Thôi Ấu Ấu ngồi giữa, được mẹ đội vương miện nhỏ lên đầu. Sau khi nến được thắp sáng, cô bé nhắm mắt cầu nguyện: “Ấu Ấu ước mọi người mãi mãi được ở bên nhau.”

Sau đó, trong tiếng hát chúc mừng sinh nhật của mọi người, Thôi Ấu Ấu thổi tắt nến.

“Chúc mừng sinh nhật!” Mọi người đồng thanh chúc mừng.

“Cảm ơn mọi người!” Thôi Ấu Ấu cười rạng rỡ, sau đó cắt bánh chia cho mọi người.

Ăn xong bánh kem, Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết chơi với Thôi Ấu Ấu cả buổi chiều, sau đó mới dắt Hách Liên Quyết ra về.

Lúc rời khỏi nhà họ Thôi, Thôi Ấu Ấu đứng ở cửa tiễn họ.

“Bao giờ thì đến sinh nhật Tiểu Quyết ạ?” Thôi Ấu Ấu hỏi, “Tớ cũng muốn tổ chức sinh nhật cho Tiểu Quyết.”

Nói xong, cô bé nhìn Hách Liên Quyết với ánh mắt đầy mong đợi.

Hách Liên Quyết: … Không biết tại sao nhưng tự nhiên trẫm không muốn tổ chức sinh nhật nữa.

Tạ Chiết Nguyệt trả lời thay: “Sinh nhật Tiểu Quyết vào rằm tháng Giêng (Tết Nguyên Tiêu), khi nào cháu được ăn bánh trôi thì đó là sinh nhật Tiểu Quyết đấy.”

Thôi Ấu Ấu mở to mắt, nắm chặt tay: “Tiểu Quyết, tớ nhất định sẽ học nấu ăn với ba thật tốt, đợi đến sinh nhật cậu tớ sẽ làm bánh trôi cho cậu ăn!”

Hách Liên Quyết nhớ đến tài nghệ nấu nướng của Thôi Ấu Ấu, định nói “thôi khỏi”, nhưng nghĩ lại bánh trôi chỉ là bột nếp trộn nước gói nhân, chắc không đến nỗi hỏng, bèn gật đầu đồng ý.

“Hoan hô!” Thôi Ấu Ấu kéo tay Lý Tư Tư, “Tư Tư làm bánh trôi cùng tớ nhé!”

Hách Liên Quyết: … Tôi nghi ngờ bánh trôi hai người làm toàn bộ là do Lý Tư Tư làm đấy.

“Về thôi!” Tạ Chiết Nguyệt dắt tay Hách Liên Quyết, vẫy tay chào Thôi Ấu Ấu rồi lái xe rời đi.

Trong màn đêm, Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt đang lái xe, hỏi: “Ta thay bộ đồ này ra được không?”

Bộ đồ này y mặc cả ngày rồi, lại còn cùng Thôi Ấu Ấu và Lý Tư Tư diễn lại bao nhiêu cảnh trong Na Tra truyền kỳ, y sắp chết vì sự ấu trĩ của mình rồi.

“Không được!” Tạ Chiết Nguyệt nhướng mày nhìn Hách Liên Quyết.

Cậu thừa nhận mình xấu tính, cậu thích nhìn vẻ mặt cố tỏ ra mạnh mẽ trong khi nội tâm đang gào thét vì xấu hổ của ông cha chó.

Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt với vẻ mặt vô cảm. Y hiểu rồi, thằng nghịch tử này thích nhìn y xấu hổ đến mức ngón chân bám chặt xuống đất đây mà.

Tạ Chiết Nguyệt càng như thế, y càng không thể để nó được như ý. Thế là Hách Liên Quyết tỏ ra thản nhiên.

“Thế con có định làm cho ta cái đầm sen đỏ, cây thương Hỏa Tiêm, thêm hai cái bánh xe Phong Hỏa Luân không?” Hách Liên Quyết hỏi.

Tạ Chiết Nguyệt suy nghĩ một chút rồi đáp: “Đợi người mười hai tuổi con sẽ làm cho.”

Hách Liên Quyết trợn tròn mắt. Không ngờ chỉ một câu nói mà y đã bán đứng tuổi mười hai của mình!

“Tại sao?” Hách Liên Quyết hỏi. Khi cơ thể này mười hai tuổi thì linh hồn y đã hơn năm mươi rồi.

“Vì hình thái giai đoạn hai của Na Tra là dáng vẻ thiếu niên mà.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu khẳng định lời mình nói.

Hách Liên Quyết: … Quá đáng lắm rồi đấy!

Về đến nhà, Hách Liên phu nhân và lão phu nhân nhìn thấy Tạ Chiết Nguyệt bế một tiểu Na Tra từ trên xe xuống.

Hách Liên phu nhân nhìn Hách Liên Quyết trong bộ dạng này liền sấn tới sờ sờ nắn nắn, rồi ướm thử cái vòng vàng trên cổ y: “Thứ này nặng thật đấy.”

“Đúng vậy.” Lão phu nhân gật đầu. May mà họ đã bảo Tạ Chiết Nguyệt mang theo một chiếc trâm cài áo bằng đá quý làm quà tặng lại.

“Nào, Na Tra nhỏ của bà, để bà bế cái nào.” Nói rồi, Hách Liên phu nhân định bế Hách Liên Quyết lên.

Hách Liên Quyết: … Xấu hổ muốn nổ tung rồi.

Đúng lúc này, Tạ Chiết Nguyệt nhìn thấy Hách Liên Doanh Chu đang đứng trên bậc thềm nhìn bọn họ. Cậu bước nhanh đến bên cạnh hắn, lấy điện thoại mở phần bình luận Weibo ra hỏi: “Chồng ơi, bọn họ bảo anh là phiên bản thanh niên của Na Tra kìa, anh thấy sao?”

Tạ Chiết Nguyệt cười híp mắt nhìn Hách Liên Doanh Chu. Cậu muốn xem Hách Liên Doanh Chu bình thường lạnh lùng nghiêm túc sẽ có biểu cảm gì khi nghe câu này.

Hách Liên Doanh Chu cúi đầu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, đưa ngón tay nhẹ nhàng chạm vào da mặt cậu, rồi hỏi: “Vậy anh có thể dùng dải lụa đỏ trói tay em lại không?”

Vừa dứt lời, tay kia của Hách Liên Doanh Chu đã nắm chặt lấy cổ tay Tạ Chiết Nguyệt một cách đầy chiếm hữu.

Tạ Chiết Nguyệt sững sờ, mắt mở to.

Hách Liên Doanh Chu cười khẽ: “Xem ra em rất thích, người lại run lên rồi.”

“Em không có.” Tạ Chiết Nguyệt quay đầu chối ngay.

“Được, em không có.”

Chẳng hiểu sao, Tạ Chiết Nguyệt lại nghe ra tiếng cười trong giọng nói của Hách Liên Doanh Chu.

Tiếp đó, cậu nghe Hách Liên Doanh Chu thì thầm bên tai: “Nhưng mà, tại sao tai em lại đỏ thế kia?”

Thế là, Hách Liên Quyết đang bị Hách Liên phu nhân ôm trong lòng nhìn thấy Tiểu Thất nhà mình bị Hách Liên Doanh Chu trêu cho xấu hổ bỏ chạy.

Hách Liên Quyết thấy vậy, cảm thấy hình như mình đã hiểu ra điều gì đó.

Ngày hôm sau sau sinh nhật Thôi Ấu Ấu, Tạ Chiết Nguyệt nhận được thông báo mở phiên tòa vụ kiện hợp đồng bất công với Vũ Dịch Entertainment. Thời gian xét xử trùng khớp với thời gian phát sóng tập 3 của “Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới”.

“Thời gian trùng hợp thật.” Tạ Chiết Nguyệt nhìn thông báo nói.

Cùng lúc đó, Trương Dao Dao gọi điện hỏi Tạ Chiết Nguyệt có muốn gặp lãnh đạo cấp cao của Vũ Dịch Entertainment không.

“Tôi nghĩ nên gặp một chút.” Trương Dao Dao nói, “Dù sao một nửa giang sơn giới giải trí cũng nằm trong tay Vũ Dịch Entertainment.”

Vũ Dịch Entertainment quả thực là một thế lực khổng lồ trong giới giải trí. Ngoài Thesun đang hot nhất, họ còn nắm trong tay vô số lưu lượng, tiểu minh tinh, tiếp cận được các tài nguyên hàng đầu. Có thể nói đó là công xưởng tạo giấc mơ của showbiz, chỉ cần ký với Vũ Dịch Entertainment là có cơ hội nổi tiếng, dù xấu xí đến đâu họ cũng có thể lăng xê thành sao.

Vì vậy, Tạ Chiết Nguyệt muốn tiếp tục lăn lộn trong giới giải trí thì nên giữ mối quan hệ tốt với Vũ Dịch Entertainment. Dù sau lưng Tạ Chiết Nguyệt có nhà Hách Liên, nhưng nhà Hách Liên không can thiệp vào giới giải trí. Kể cả có nhà họ Trương nâng đỡ, Tạ Chiết Nguyệt vẫn có thể bị bọn họ chơi xấu, tuy không ảnh hưởng đến sự nghiệp nhưng nó tởm lợm!

Cho nên đám người này sau khi vứt bỏ con tốt thí Phó Dục Chi, cảm thấy mình đã đủ thành ý, muốn hòa giải với Tạ Chiết Nguyệt, dù sao họ cũng không muốn đắc tội chết với nhà Hách Liên.

Trương Dao Dao nhớ đến những thủ đoạn bẩn thỉu của Vũ Dịch Entertainment mà thấy buồn nôn. Tạ Chiết Nguyệt trước đây bị hợp đồng bất công chèn ép đã đủ khổ rồi, cô không muốn ân nhân của mình tiếp tục bị đám người đó làm cho ghê tởm.

Nghe Trương Dao Dao lo lắng, Tạ Chiết Nguyệt cười nói: “Vũ Dịch Entertainment không còn nữa thì không thể làm người ta ghê tởm được nữa chứ gì?”

Trương Dao Dao trợn tròn mắt. Nam thần vừa nói ra một câu quá ư là bá đạo! Nhưng mà, nhưng mà… làm sao để Vũ Dịch Entertainment biến mất đây?

“Không sao đâu, mấy ngày nữa cô sẽ biết thôi.” Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười.

Theo thông tin từ Hách Liên Doanh Chu, cảnh sát đang chuẩn bị cất lưới rồi. Chờ đợi mấy vị lãnh đạo cấp cao của Vũ Dịch Entertainment là cơm tù mấy chục năm ăn không hết.

“Thế bên Vũ Dịch Entertainment trả lời sao đây?” Trương Dao Dao hỏi.

Tạ Chiết Nguyệt dựa lưng vào tường, búng nhẹ ngón tay: “Bảo bọn họ, muốn gặp thì gặp trên tòa, đồ ngu.”

“Được!” Trương Dao Dao sảng khoái đáp lời, cô sẽ chuyển nguyên văn lời của nam thần.

Tại văn phòng tổng giám đốc Vũ Dịch Entertainment, Dương tổng nhận được điện thoại của Trương Dao Dao, đắc ý chỉ vào điện thoại nói với trợ lý: “Cậu xem, tôi đã bảo mà, sau khi phân tích lợi hại cho họ hiểu, cậu ta nhất định sẽ cúi đầu trước tôi.”

Vũ Dịch Entertainment nắm trong tay một nửa giang sơn giới giải trí. Nếu Tạ Chiết Nguyệt chỉ muốn làm thiếu phu nhân Hách Liên thì lời đe dọa của ông ta có thể vô dụng. Nhưng Tạ Chiết Nguyệt còn muốn phát triển sự nghiệp thì phải ngoan ngoãn phục tùng, sau này nước sông không phạm nước giếng.

Tất nhiên, họ cũng có thể tiếp tục hợp tác. Vũ Dịch Entertainment có khả năng lăng xê Tạ Chiết Nguyệt thành đỉnh lưu thứ hai, sau đó cùng nhau thu hoạch ví tiền của fan, cùng nhau kiếm tiền vui vẻ.

Thế nhưng…

Điện thoại vừa kết nối, Dương tổng đã nghe thấy giọng nói từ đầu dây bên kia.

“Xin hỏi có phải Dương tổng của Vũ Dịch Entertainment không?” Trương Dao Dao hỏi giọng dịu dàng.

“Phải, là tôi đây.” Dương tổng nghe giọng điệu dịu dàng của đối phương thì hí hửng trong lòng, quả nhiên đứng trước lợi ích thì thần phật cũng phải động lòng.

“Nam thần của tôi bảo tôi nhắn lại với ông một câu: Muốn gặp thì gặp trên tòa, đồ ngu!”

Nói xong, Trương Dao Dao cúp máy cái rụp, trong lòng chỉ có một chữ “Sướng!”.

Dương tổng của Vũ Dịch Entertainment ngẩn người nhìn chiếc điện thoại trên tay. Ông ta không ngờ đối phương sau khi nghe phân tích lợi hại lại thẳng thừng từ chối yêu cầu hòa giải.

Ông ta cười lạnh: “Kiện đi! Thắng kiện cùng lắm là đền chút tiền. Nhà Hách Liên có giỏi đến đâu thì đã sao? Có thể chi phối được các mối quan hệ sao? Tôi sẽ chặn hết tài nguyên của cậu, liên kết với các nền tảng khác ngoài Miêu Lai để phong sát cậu, xem sự nghiệp của cậu đi về đâu!”

Phải biết rằng, một đỉnh lưu xuất hiện không chỉ dựa vào một show tạp kỹ là được, mà cần phải có sự bồi đắp của các tác phẩm, đặc biệt là các bài hát và phim ảnh hot, như thế mới có thể ghi dấu ấn trong lòng khán giả.

Cho nên, Tạ Chiết Nguyệt đắc tội với nửa giới giải trí thì lấy đâu ra tài nguyên tốt, trừ khi nhà Hách Liên tự bỏ tiền ra làm phim cho cậu đóng.

“Tạ Chiết Nguyệt chẳng phải có hiềm khích với Thẩm Dung Tâm sao?” Trợ lý đứng bên cạnh gợi ý, “Hay là chúng ta nâng đỡ Thẩm Dung Tâm?”

Dương tổng suy nghĩ một chút rồi nói: “Cậu nói đúng. Cậu ta có sẵn lượng fan, nâng đỡ một chút biết đâu lại kế thừa được vị trí của Phó Dục Chi.”

“Nhưng mà mẹ cậu ta…” Nói đến đây, Dương tổng lại chép miệng, “Thôi kệ, giới giải trí có phải thi công chức đâu mà cần xét lý lịch ba đời. Cậu mua thủy quân tẩy trắng cho cậu ta là được, dù sao cũng không đụng chạm đến lợi ích của số đông, cư dân mạng một thời gian sau là quên ngay ấy mà.”

“Vâng.” Trợ lý gật đầu.

Ở một diễn biến khác, bên phía cảnh sát đã lên kế hoạch bắt giữ xong xuôi, sẵn sàng hành động.

12 giờ trưa hôm sau, Dương tổng đang ăn cơm hộp trợ lý mua trong văn phòng thì bất ngờ bị một nhóm cảnh sát vũ trang ập vào đè xuống bàn.

“Không được nhúc nhích! Không được nhúc nhích! Ôm đầu! Ôm đầu!”

Chỉ trong vài phút, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra thì toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao của Vũ Dịch Entertainment đã bị bắt giữ.

Cảnh tượng này tình cờ bị người đi đường chụp lại và đăng lên mạng, hỏi mọi người xem Vũ Dịch Entertainment bị làm sao.

[Các chị em ơi chuyện gì thế này? Ông chủ Vũ Dịch Entertainment hình như bị bắt rồi!]

Tạ Chiết Nguyệt chia sẻ lại bài viết đó, kèm dòng trạng thái: Làm sao bây giờ? Lúc trước ông muốn gặp tôi, tôi bảo gặp trên tòa, giờ ông còn ra tòa được không?

Lời tác giả:

Tạ Chiết Nguyệt: Tôi là người thích xem kịch vui mà lại còn xấu tính nữa chứ!

Chia sẻ:

Gửi phản hồi