Chương 51
Trong khi đó, Hách Liên Quyết cuối cùng cũng làm xong bài tập toán. Tạ Chiết Nguyệt cầm bài tập lên kiểm tra, trí thông minh của ông cha chó vẫn còn bình thường, cộng trừ nhân chia cơ bản không sai câu nào.
Thế là, Hách Liên Quyết nhìn con điểm 100 trên bài kiểm tra, ưỡn ngực đòi hỏi Tạ Chiết Nguyệt: “Ta làm đúng hết rồi, ta muốn ăn mười cây kem!”
Tạ Chiết Nguyệt nhìn ông cha trước mặt, muốn nói cho y biết: Mơ đi cưng, ăn mười cây kem là định cắm trại trong nhà vệ sinh luôn à?
Hách Liên Quyết nhìn biểu cảm của Tạ Chiết Nguyệt là biết ngay cậu không muốn cho y ăn kem, lập tức gào to về phía vườn hoa: “Bà nội! Bà cố nội ơi! Tiểu Thất không cho con ăn kem! Ba đã hứa với con rồi mà! Ba xấu tính quá!”
Tạ Chiết Nguyệt: “…” Cậu đang cân nhắc xem liệu trong cái vỏ bọc Hách Liên Quyết kia có thực sự là một đứa trẻ con hay không. Tại sao lại có thể làm nũng, mách lẻo thành thục đến thế? Lại còn gọi hậu bối của mình là bà nội, bà cố nội mà không hề ngượng miệng, đây thực sự là cảnh giới mà chỉ cần mặt dày là làm được sao?
Hách Liên phu nhân thương cháu nhất vội vàng chạy tới, hỏi Tạ Chiết Nguyệt: “Sao lại không cho Tiểu Quyết ăn kem thế?”
“Trẻ con mỗi ngày ăn một cái là được rồi, không quá đáng đâu.” Hách Liên phu nhân nhỏ giọng đề nghị.
Tạ Chiết Nguyệt mặt không cảm xúc: “Nó bảo muốn ăn mười cây.”
Nghe xong, Hách Liên phu nhân lập tức quay sang giáo huấn Hách Liên Quyết.
“Lần trước ăn mười cây kem hậu quả thế nào cháu quên rồi sao?”
“Cháu bị bệnh thì hai ông bố, bà nội và bà cố đau lòng biết bao nhiêu! Cháu biết không hả?”
“Hu hu hu, Tiểu Quyết vậy mà lại không biết quý trọng sức khỏe của mình, đòi ăn mười cái kem! Không nghe lời bà nội rồi.”
Hách Liên Quyết: “…” Tại sao lại thành ra kết quả này chứ!
Nhìn Hách Liên phu nhân đang giả khóc, Hách Liên Quyết cũng chỉ đành kiên trì dỗ dành, thề thốt đảm bảo mình chỉ ăn một cây kem mỗi ngày.
Dỗ dành Hách Liên phu nhân xong, Hách Liên Quyết thầm nghĩ: Trẫm đường đường là một bậc đế vương, cửu ngũ chí tôn, tại sao phải chịu sự tủi nhục này chứ!
Trong chốc lát, chỏm tóc trên đầu Hách Liên Quyết cũng rũ xuống, trông vô cùng tội nghiệp.
Tạ Chiết Nguyệt nhìn cảnh này thấy rất hả dạ, cứ tiếp tục phát huy nhé!
Tuy nhiên, Hách Liên phu nhân vẫn lấy cho Hách Liên Quyết một cây kem và dặn dò y chỉ được ăn cái này thôi.
Vừa dứt lời, Hách Liên Quyết đã vui vẻ ăn kem. Đợi cơ thể này lớn lên, trẫm sẽ ăn mười cây một ngày cho xem!
Đúng lúc Hách Liên Quyết đang vui vẻ ăn kem thì điện thoại reo.
Hách Liên Quyết nhìn thấy số của Lý Tư Tư liền bắt máy ngay, nhưng giây sau y đã nghe thấy tiếng khóc nức nở từ đầu dây bên kia.
“Tiểu Quyết, xin lỗi cậu, ngày mai sinh nhật Ấu Ấu tớ không đi được rồi, hu hu hu, quà sinh nhật tớ chuẩn bị cho cậu ấy, cậu giúp tớ chuyển cho cậu ấy được không?” Lý Tư Tư vừa lau nước mắt vừa cầu xin Hách Liên Quyết.
“Alo, Tư Tư, sao cậu lại khóc thế?” Hách Liên Quyết vừa cắn que kem vừa hỏi.
Vừa dứt lời, tiếng khóc bên kia bỗng to hơn hẳn.
Hách Liên Quyết bị tiếng khóc của Lý Tư Tư làm cho giật mình. Y chưa bao giờ nghĩ Lý Tư Tư sẽ khóc thương tâm đến thế, bởi cô bé luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, dù có chịu uất ức cũng rất ít khi thể hiện ra ngoài.
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Hách Liên Quyết vốn không biết dỗ trẻ con liền hỏi thẳng.
Chỉ nghe thấy Lý Tư Tư sụt sùi trả lời: “Bởi vì… bởi vì… mẹ tớ về rồi, mẹ bảo tớ không chịu học hành tử tế, nên… nên mẹ không cho tớ đi chơi.”
“Không cho cậu đi chơi?” Hách Liên Quyết cảm thấy mẹ của Lý Tư Tư hơi vô lý.
Tại sao lại không cho trẻ con chơi? Ngay cả hoàng tử công chúa cũng có thời gian vui chơi giải trí mà, sao lại cấm đoán như thế? Trên đời này lại có phụ huynh nghiêm khắc hơn cả y sao?
“Ưm…” Lý Tư Tư nức nở nói từng chữ, “Mẹ bảo, trước đây tớ cứ đi theo dì nhỏ ra ngoài chơi… không chịu chăm chỉ… học hành, nên cấm tớ… ra khỏi nhà, bắt tớ ở nhà luyện đàn…”
Lý Tư Tư rất tủi thân. Khó khăn lắm mới có hai người bạn tốt mời cô bé đến dự sinh nhật, cô bé đã hứa chắc chắn sẽ đến dự sinh nhật Thôi Ấu Ấu, nhưng giờ lại thành ra thế này.
Không được đi dự sinh nhật bạn, mẹ về nhà cũng chỉ lạnh lùng làm việc, chẳng thèm chơi với cô bé, cô bé lại còn phải học cái môn piano mình không thích nữa.
Hách Liên Quyết nghe xong nhíu chặt mày, nói thẳng: “Trẻ con là phải được ra ngoài chơi, luyện đàn cái gì mà luyện đàn, tớ đưa cậu đi chơi! Cậu đợi đấy, tớ đến đón cậu.”
Nói xong, Hách Liên Quyết cúp máy, chuẩn bị đi đón Lý Tư Tư ra ngoài chơi.
Tạ Chiết Nguyệt đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn Hách Liên Quyết, rồi lên tiếng: “Kính thưa hoàng đế bệ hạ, xin hỏi ngài định làm thế nào để đón một đứa trẻ đang chăm chỉ học hành ra ngoài?”
“Ngài đừng tưởng ngài ra lệnh một tiếng là mẹ của Lý Tư Tư sẽ giao Lý Tư Tư ra cho ngài đưa đi chơi nhé.” Tạ Chiết Nguyệt mỉa mai Hách Liên Quyết đang nói khoác không biết ngượng.
“Cái đó… Tiểu Thất, con đưa ta đi tìm Tư Tư được không?” Hách Liên Quyết chọc hai ngón tay vào nhau lí nhí nói.
Trong lòng Hách Liên Quyết đang gào khóc. Y bây giờ chỉ là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi, không phải vị đế vương bá đạo ngang ngược nắm quyền sinh sát trong tay nữa rồi. Bây giờ muốn ra khỏi cửa cũng phải nhìn sắc mặt Tạ Chiết Nguyệt.
Tạ Chiết Nguyệt không nhịn được “hừ” một tiếng, thầm nghĩ quả nhiên là vậy.
Hách Liên Quyết lo lắng nhìn Tiểu Thất, thầm nghĩ nếu Tiểu Thất không đồng ý, liệu y có thể tự mình đến nhà Lý Tư Tư được không.
Ngay khi Hách Liên Quyết tưởng Tạ Chiết Nguyệt sẽ không đồng ý, thì Tạ Chiết Nguyệt nói: “Đi thôi.”
“Tiểu Thất!” Mắt Hách Liên Quyết sáng rực lên.
Khi Hách Liên Quyết đi theo Tạ Chiết Nguyệt ra gara, Tạ Chiết Nguyệt bỗng dừng lại nhìn Hách Liên Quyết: “Người có muốn gọi điện cho Thôi Ấu Ấu không?”
Hách Liên Quyết suy nghĩ nghiêm túc, thấy Tạ Chiết Nguyệt nói có lý. Nhỡ Lý Tư Tư lại khóc thì sao, y đâu có biết dỗ trẻ con, tốt nhất là gọi thêm Thôi Ấu Ấu đi cùng.
Thế là, Hách Liên Quyết gọi ngay cho Thôi Ấu Ấu.
“Alo, là Tiểu Quyết hả?” Giọng nói hoạt bát của Thôi Ấu Ấu vang lên từ đầu dây bên kia.
Hách Liên Quyết suy nghĩ một chút rồi nói: “Vừa nãy Tư Tư khóc, bảo là không đến dự sinh nhật cậu được, nhờ tớ chuyển quà cho cậu. Tớ định đi xem sao, cậu đi không?”
Thôi Ấu Ấu nghe xong lập tức trợn tròn mắt, vội hỏi: “Sao Tư Tư lại khóc? Bị ai bắt nạt à?”
“Mẹ cậu ấy bắt học, không cho đi.” Hách Liên Quyết trả lời.
Thôi Ấu Ấu cũng có vẻ không hiểu tại sao học tập và đi dự sinh nhật bạn lại mâu thuẫn với nhau, nhưng cô bé nói: “Thế này đi, ngày mai Tư Tư phải học không dự sinh nhật tớ được, vậy thì hôm nay chúng ta chơi với cậu ấy, ngày mai cậu ấy học bài.”
Hách Liên Quyết: … Lý Tư Tư trông có vẻ cũng phải học cả hôm nay nữa đấy.
Tuy nhiên, Thôi Ấu Ấu còn nhỏ chưa nghĩ đến chuyện hôm nay Lý Tư Tư cũng phải học, nên cô bé lập tức chuẩn bị xuất phát đi tìm Lý Tư Tư.
Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt bên cạnh rồi nói: “Hay là tớ và Tiểu Thất đến đón cậu nhé?”
“Được ạ, được ạ!” Thôi Ấu Ấu đồng ý ngay.
Hôm nay ba cô bé không ở nhà, muốn ra ngoài chỉ có thể nhờ chú tài xế đưa đi. Nếu Hách Liên Quyết đến đón, cô bé sẽ rất vui.
Cúp điện thoại, Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt với ánh mắt đầy mong đợi.
Tạ Chiết Nguyệt: … Được rồi, tôi chính là tài xế riêng của các người.
“Còn không mau đi theo.” Tạ Chiết Nguyệt đi về phía gara nhà Hách Liên, “Đi đón Thôi Ấu Ấu trước, rồi đi tìm Tư Tư.”
Hách Liên Quyết nghe vậy liền lon ton chạy theo Tạ Chiết Nguyệt, miệng lẩm bẩm: “Tiểu Thất tốt thật.”
Tạ Chiết Nguyệt cúi đầu nhìn ông cha đang chạy bước nhỏ theo mình, khóe miệng không kìm được cong lên.
Tạ Chiết Nguyệt đưa Hách Liên Quyết đến gara nhà Hách Liên. Một dàn xe sang đậu ngay ngắn, số lượng xe nhiều đến mức có thể mở một triển lãm xe hơi.
Hách Liên Quyết nhìn dàn xe mà mắt sáng rực, như thể một vị tướng quân nhìn thấy một đàn ngựa chiến tuyệt thế, hoa cả mắt nhìn không xuể.
“Người chọn một chiếc đi?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết đang háo hức, đề nghị.
“Ta lái được không?” Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt với ánh mắt đầy mong đợi.
Tạ Chiết Nguyệt: “Đừng ép con phải báo cảnh sát.”
Tạ Chiết Nguyệt nhìn ông cha, tin không con báo cảnh sát ngay tại trận, để các chú cảnh sát cho người một bài học yêu thương.
Hách Liên Quyết chép miệng, từ bỏ ý định tự lái xe, rồi chỉ vào chiếc siêu xe ngầu nhất, bá đạo nhất trong đám.
Chiếc siêu xe sơn đen tuyền điểm xuyết những đường viền đỏ, kiểu dáng hoang dã và bá đạo, nổi bật hẳn giữa dàn xe, lái ra đường chắc chắn thu hút mọi ánh nhìn.
Hách Liên Quyết vô cùng hài lòng với chiếc xe mình chọn, hơn nữa còn là xe 4 chỗ, vừa khít cho bốn người bọn họ.
Tạ Chiết Nguyệt nhìn chiếc xe, thầm nghĩ quả không hổ danh gu thẩm mỹ của Hách Liên Quyết. Cậu xin chìa khóa từ quản gia Trần, rồi chở Hách Liên Quyết đến nhà Thôi Ấu Ấu.
Lúc này, Thôi Ấu Ấu đang gọi điện cho Thôi Cảnh.
“Ba ơi, Tiểu Quyết và anh trai xinh đẹp đến đón Ấu Ấu đi chơi với Tư Tư, Ấu Ấu đi được không ạ?” Thôi Ấu Ấu hỏi.
Thôi Cảnh hiểu ngay anh trai xinh đẹp trong miệng Thôi Ấu Ấu là Tạ Chiết Nguyệt. Qua hai đợt quay chương trình, Thôi Cảnh rất yên tâm khi giao con cho Tạ Chiết Nguyệt.
“Đương nhiên là được, nhưng Ấu Ấu phải ngoan, đừng gây rắc rối cho anh trai xinh đẹp nhé.” Thôi Cảnh dặn dò.
“Vâng ạ.” Thôi Ấu Ấu trả lời to, “Ba làm việc tốt nhé! Ấu Ấu sẽ tự chăm sóc mình!”
“Ừ.” Thôi Cảnh đáp, sau đó dặn dò dì giúp việc chuẩn bị đồ đạc cho Thôi Ấu Ấu ra ngoài.
Tiếp đó, Thôi Cảnh nhắn tin Wechat cho Tạ Chiết Nguyệt, nhờ cậu chăm sóc con gái giúp hôm nay.
Nửa tiếng sau, Tạ Chiết Nguyệt thực hiện cú drift điệu nghệ đỗ chiếc siêu xe trước cổng biệt thự nhà Thôi Ấu Ấu. Thôi Ấu Ấu đang đứng đợi ở cổng, đeo chiếc ba lô nhỏ, reo lên thích thú.
Cửa xe mở ra, Tạ Chiết Nguyệt dắt Hách Liên Quyết bước xuống.
“Oa! Anh trai xinh đẹp ngầu quá!” Thôi Ấu Ấu nhìn cảnh tượng này thốt lên, rồi lạch bạch chạy về phía Tạ Chiết Nguyệt.
“Cẩn thận.” Tạ Chiết Nguyệt cúi xuống đỡ lấy Thôi Ấu Ấu đang chạy hơi nhanh.
“Anh trai xinh đẹp, em đến rồi đây.” Thôi Ấu Ấu ngước nhìn Tạ Chiết Nguyệt cười nói.
Hách Liên Quyết đứng bên cạnh nhìn cái ba lô nhỏ của Thôi Ấu Ấu, thắc mắc: “Cậu ra ngoài sao còn mang theo ba lô thế?”
“Trong này đựng khăn mặt, khăn ướt, bình giữ nhiệt và tiền lẻ dì giúp việc chuẩn bị cho tớ đấy!” Thôi Ấu Ấu chỉ vào cái ba lô nói.
Hách Liên Quyết và Tạ Chiết Nguyệt đồng loạt im lặng. Hai người họ ra đường chỉ mang mỗi cái điện thoại.
“Đi thôi.” Tạ Chiết Nguyệt đặt Thôi Ấu Ấu vào ghế an toàn trẻ em mà quản gia Trần đã chuẩn bị sẵn, rồi nói với Hách Liên Quyết.
“Đi thôi! Đi thôi! Đi tìm Tư Tư chơi!” Thôi Ấu Ấu phấn khích và mong chờ.
Hách Liên Quyết thì nghĩ: Xem trẫm giải cứu Tư Tư khỏi con gấu học tập như thế nào.
Trong khi đó, Lý Tư Tư đang tập đàn piano dưới sự giám sát của mẹ.
Rõ ràng là bản nhạc êm dịu, nhưng lông mày Lý Mộng Tuyết lại nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết nguyên được con ruồi.
“Sao con vẫn đàn như thế?” Lý Mộng Tuyết không hài lòng nói, “Đều tại dì con đưa con đi tham gia cái chương trình gì đó, làm con ham chơi, bình thường chẳng chịu luyện đàn gì cả.”
Lý Tư Tư đang ngồi trước cây đàn piano đen lớn, nghe vậy thì dừng lại, lí nhí phản bác: “Không có đâu ạ, bình thường con vẫn luyện tập mà.”
Thực ra cô bé thực sự không thích piano, cô bé học chỉ vì mẹ bắt học thôi. Cô bé thích làm thủ công, nặn búp bê may quần áo hơn, nhưng làm thế sẽ bị mẹ mắng là không có tiền đồ.
Lý Tư Tư vừa dứt lời, Lý Mộng Tuyết liền trừng mắt: “Thằng em trai con đã đàn được nhạc Chopin rồi, còn con thì sao?”
Lý Tư Tư nhỏ giọng: “Nó là nó, con là con.”
Nó thích đàn chứ con có thích đâu, tại sao con cứ phải học, không những phải học mà còn phải so sánh với nó nữa.
Lý Mộng Tuyết nghe vậy lập tức quát: “Đi ra ngoài mấy ngày mà con dám cãi lại mẹ à? Đều tại mẹ bận công việc, bình thường không có thời gian quản con!”
Lý Tư Tư sụt sịt mũi hỏi: “Mẹ nghỉ phép chỉ để xem con luyện đàn chứ không chơi với con ạ?”
Lý Tư Tư nói xong nhìn mẹ với đôi mắt ngấn lệ. Cô bé hy vọng mẹ có thể ở bên mình nhiều hơn, không ép mình luyện đàn, chỉ cần đưa cô bé đi công viên giải trí một lần thôi là cô bé có thể vui vẻ cả năm rồi.
Nghe vậy, Lý Mộng Tuyết theo thói quen cau mày: “Mẹ quản con học hành là sai à?”
Lý Tư Tư cúi đầu tiếp tục đánh đàn, tiếng đàn du dương lại vang lên trong căn biệt thự, nhưng tâm trạng người chơi đàn lại buồn bã vô cùng.
Đúng lúc này, cùng với tiếng gầm rú của siêu xe, Tạ Chiết Nguyệt đỗ xe trước cửa biệt thự nhà Lý Tư Tư, rồi dẫn hai đứa trẻ bấm chuông cửa.
“Sao giờ này lại có người đến?” Lý Mộng Tuyết nhíu mày, làm phiền Lý Tư Tư luyện đàn.
Lý Tư Tư dừng tay: “Chắc là Tiểu Quyết đến lấy quà con tặng Ấu Ấu, con đưa quà cho Tiểu Quyết rồi quay lại luyện đàn ngay.”
Lý Mộng Tuyết lạnh lùng gật đầu: “Đi đi.”
Lý Tư Tư cầm món quà đã chuẩn bị sẵn đi ra cửa.
Khi cửa mở, Lý Tư Tư nói: “Tiểu Quyết, cậu giúp tớ đưa quà cho Ấu Ấu nhé…”
Chưa nói hết câu, Lý Tư Tư đã nhìn thấy Thôi Ấu Ấu xuất hiện ở cửa, cô bé trợn tròn mắt: “Sao cậu lại ở đây?”
Thôi Ấu Ấu nhận lấy món quà Lý Tư Tư đưa, hỏi: “Quà gì thế? Tư Tư không thể tự tay đưa cho tớ mà phải nhờ Tiểu Quyết đưa giúp?”
Lý Tư Tư kinh ngạc không thốt nên lời, nhìn Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Quyết và Thôi Ấu Ấu đứng ở cửa, nhất thời không biết nói gì.
“Có thể mời chúng tôi vào nhà không?” Tạ Chiết Nguyệt cúi xuống nhìn Lý Tư Tư.
“Đương nhiên là được ạ.” Lý Tư Tư gật đầu rồi tránh người sang một bên.
Thế là, Lý Mộng Tuyết đang đợi con gái quay lại luyện đàn ở phòng khách thì thấy con gái dẫn một người lớn và hai đứa trẻ vào.
Lý Mộng Tuyết thấy vậy thì nhíu mày khó chịu, cô ta không thích có người làm phiền Lý Tư Tư luyện đàn.
“Cháu chào cô! Cháu là Thôi Ấu Ấu!” Thôi Ấu Ấu nhiệt tình, cởi mở chào hỏi Lý Mộng Tuyết trước, “Là bạn thân của Tư Tư ạ.”
Lý Mộng Tuyết biết Thôi Ấu Ấu là con của ảnh đế Thôi Cảnh. Cô ta không có thiện cảm lắm với nghề diễn viên, thích nhạc sĩ hơn, nên chỉ gật đầu nhạt nhẽo, tỏ vẻ lạnh lùng.
Hách Liên Quyết thấy vậy lên tiếng: “Cháu tên Tạ Quyết, bạn của Tư Tư, đến rủ cậu ấy đi chơi.”
Vừa dứt lời, Lý Mộng Tuyết lập tức nói: “Không được.”
Cùng lúc đó, Tạ Chiết Nguyệt hỏi: “Tại sao không cho trẻ con đi chơi?”
Lý Mộng Tuyết cau mày nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Anh là ai?”
Tạ Chiết Nguyệt ôn tồn đáp: “Tôi là ba của Tiểu Quyết, tên Tạ Chiết Nguyệt.”
Tạ Chiết Nguyệt mặt mày hiền hòa, mắt cười, nhưng Lý Mộng Tuyết lại chẳng mảy may động lòng, cô ta nói thẳng: “Tôi không biết anh dạy con thế nào, nhưng bây giờ tôi nghiêm khắc giáo dục con bé là muốn tốt cho nó. Nhà chúng tôi không có mỏ vàng, không thể để nó trở thành đứa con nhà giàu vô học được.”
Lời nói của Lý Mộng Tuyết có phần cay nghiệt, ám chỉ Tạ Chiết Nguyệt không dạy con tử tế, sau này Hách Liên Quyết chắc chắn sẽ thành kẻ vô học.
Thôi Ấu Ấu trợn tròn mắt. Tuy không hiểu hết ý của cô này nhưng cô bé biết cô ấy không thân thiện với họ chút nào.
Trời ơi! Mẹ của Tư Tư lại là người như thế này sao! Đáng sợ quá!
“Được rồi, các người đã là bạn của Tư Tư thì nên nghĩ cho tương lai của nó. Bây giờ nó cần luyện đàn, các người có thể đừng làm phiền nó không?” Lý Mộng Tuyết lạnh lùng nhìn mấy người trước mặt, không khách sáo đuổi khách.
Đúng lúc này, Lý Tư Tư – người luôn bị mọi người bỏ qua – bỗng nhiên bùng nổ.
“Mẹ! Con ghét mẹ!”
“Con rõ ràng không thích học piano, tại sao mẹ cứ ép con học! Tại sao mẹ cứ lấy con ra so sánh với em trai con của ba và dì kia!”
“Mẹ chẳng biết con thích gì cả! Mẹ chỉ biết bận công việc thôi!”
“Con chỉ muốn mẹ ở bên con nhiều hơn một chút, đưa con đi công viên giải trí một ngày thôi, tại sao lại không được chứ?”
“Tại sao mẹ lại đuổi bạn con đi?”
Lý Tư Tư nói đến cuối thì khóc nức nở. Sắc mặt Lý Mộng Tuyết cũng trở nên khó coi. Cô ta không ngờ đứa con gái luôn ngoan ngoãn nghe lời lại dám chỉ trích mình trước mặt người ngoài, làm cô ta mất hết mặt mũi của một người làm mẹ.
“Tư Tư, con ăn nói kiểu gì thế hả! Bình thường mẹ dạy con lễ phép để đâu rồi? Hay là đi theo dì con mấy ngày là học hư rồi!” Lý Mộng Tuyết nghiêm giọng quát, cố gắng vớt vát chút tôn nghiêm của phụ huynh.
Nhưng Lý Tư Tư lại khóc to hơn: “Mẹ, con không phải công cụ để mẹ so bì!”
Câu nói này khiến sắc mặt Lý Mộng Tuyết càng thêm khó coi. Nó đã vạch trần mọi tâm tư của cô ta.
Sau khi sinh Lý Tư Tư không lâu, chồng trước không chịu nổi tính cách mạnh mẽ của cô ta nên đã ly hôn, sau đó tái hôn với người phụ nữ khác, sinh được một đứa con trai và sống hạnh phúc.
Lý Mộng Tuyết nuốt không trôi cục tức này. Cô ta muốn sống tốt hơn chồng trước, cái gì cũng phải hơn, con gái cô ta sinh ra cũng phải hơn con trai của chồng trước và người đàn bà kia. Vì thế cô ta ép Lý Tư Tư học nhạc, chỉ cần hơn được đứa con trai kia là cô ta vui rồi.
Nhưng năng khiếu mỗi người mỗi khác. Con trai chồng trước học nhạc rất nhanh, còn Tư Tư thì chậm chạp. Cô ta chỉ biết ép con học, để con có thành quả nhanh nhất, chứ chưa bao giờ quan tâm xem Tư Tư có thích âm nhạc hay không.
Hoặc có thể nói, Tư Tư thích hay không không quan trọng, chỉ cần cô ta muốn là Tư Tư phải học.
Ngay khi Lý Mộng Tuyết định mắng Lý Tư Tư thì cô bé bỗng co giật toàn thân.
Trong nháy mắt, Lý Mộng Tuyết hoảng loạn, vội vàng ôm lấy con gái: “Tư Tư, con sao thế? Đừng dọa mẹ, mẹ không ép con học những thứ con không thích nữa đâu.”
Tạ Chiết Nguyệt lập tức bế thốc Lý Tư Tư lên: “Mau đưa đến bệnh viện.”
“Tiểu Quyết, trông nom Ấu Ấu.” Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt đặt Lý Tư Tư vào xe, đưa cả Lý Mộng Tuyết đến bệnh viện.
Nửa tiếng sau, bác sĩ cấp cứu xong, tình trạng của Lý Tư Tư đã ổn định, hiện đang nằm truyền nước trên giường bệnh.
Ngoài hành lang, bác sĩ mặc áo blouse trắng đang dặn dò Lý Mộng Tuyết.
“Cô là người nhà bệnh nhân phải không? Bệnh nhân bị hen suyễn, đây là lần phát bệnh đầu tiên, nhất định phải giữ cho tâm trạng con bé ổn định, tránh xa môi trường bụi bặm.” Bác sĩ cầm bệnh án nói với Lý Mộng Tuyết, “May mà cấp cứu kịp thời.”
“Tôi biết rồi, nhưng sao con bé lại đột ngột bị hen suyễn thế ạ?” Lý Mộng Tuyết đầm đìa nước mắt nhận tờ đơn đi đóng tiền viện phí.
“Hen suyễn có yếu tố di truyền nhất định, trong gia đình cô chắc chắn đã có người mắc bệnh này.” Bác sĩ giải thích, “Đi đóng tiền đi.”
Bác sĩ đi khỏi, Lý Mộng Tuyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt đang dựa vào tường: “Anh Tạ, lần này cảm ơn anh nhiều lắm.”
Tạ Chiết Nguyệt ngước mắt nhìn Lý Mộng Tuyết: “Cô Lý, tuy đây là chuyện gia đình cô, nhưng con cái không phải công cụ để cô so bì, ép buộc con bé học những thứ mình không thích chính là đang giết chết con bé đấy.”
Lý Mộng Tuyết nghe vậy mặt cắt không còn giọt máu: “Tôi cũng không biết…”
“Tôi thực sự rất yêu con gái tôi.” Lý Mộng Tuyết khóc nấc lên.
Tạ Chiết Nguyệt tin lời này của Lý Mộng Tuyết. Xe cậu vừa dừng trước cổng bệnh viện, Lý Mộng Tuyết đã bế Lý Tư Tư lao xuống xe. Khó có thể tưởng tượng một người phụ nữ đi giày cao gót lại có thể bế một đứa trẻ nặng mấy chục cân chạy nước rút hơn trăm mét, leo lên bậc thang, bản thân ngã trầy xước cả hai chân vẫn không để Lý Tư Tư bị va đập chút nào, rồi lại lập tức đứng dậy đưa con vào phòng cấp cứu.
“Tôi chỉ là quá háo thắng thôi…” Lý Mộng Tuyết vừa lau nước mắt vừa nói.
Cô ta rất háo thắng, cái gì cũng muốn thắng, nên ngay cả trong việc giáo dục con cái cũng không cho phép mình thua kém đối phương dù chỉ một chút.
“Tôi không biết Tư Tư ghét piano đến thế, tại sao con bé không nói với tôi, để đến hôm nay mới…” Lý Mộng Tuyết lẩm bẩm. Nỗi sợ hãi suýt mất con lần này đã cho cô ta một bài học nhớ đời.
Tạ Chiết Nguyệt nói: “Tôi từng tham gia show với Tư Tư. Trong chương trình, Tư Tư rất hướng nội, ít nói, rất hiểu chuyện, biết nghĩ cho người khác, quan tâm đến cảm xúc của người khác. Vì thế, khi cô đề nghị học piano, con bé sẽ không phản đối cô đâu.”
Nói đoạn, Tạ Chiết Nguyệt nhìn Lý Mộng Tuyết: “Hơn nữa, cô không thấy con bé chẳng giống một đứa trẻ học lớp mẫu giáo chút nào sao?”
“Quá già dặn trước tuổi.” Tạ Chiết Nguyệt nhận xét sắc bén, “Và cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.”
“Những vấn đề này đều có thể nhìn thấy qua livestream của chương trình.”
“Tôi… tôi cứ mải mê công việc, tôi…” Lý Mộng Tuyết không nói nên lời, ngồi bệt xuống đất khóc: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi không nên ép con bé…”
Tạ Chiết Nguyệt đỡ Lý Mộng Tuyết dậy: “Bây giờ phát hiện sớm, khoảng cách giữa hai mẹ con chưa đến mức không thể cứu vãn.”
Lý Mộng Tuyết lau nước mắt: “Xin lỗi, hôm nay thái độ của tôi với anh gay gắt quá.”
“Coi như lời xin lỗi, ngày mai cô để Tư Tư đến dự sinh nhật Ấu Ấu đi.” Tạ Chiết Nguyệt cười nói.
Lý Mộng Tuyết ngẩn người. Cô ta tưởng sẽ bị Tạ Chiết Nguyệt mỉa mai vài câu. Trong nửa tiếng vừa rồi, cô ta đã biết người này chính là thiếu phu nhân nhà Hách Liên, một nhân vật rất hot trên mạng. Đắc tội với người như vậy, Lý Mộng Tuyết đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu trận rồi.
Đúng lúc này, Lý Tư Tư trong phòng bệnh tỉnh dậy, gọi “mẹ” yếu ớt.
Lý Mộng Tuyết cầm tờ viện phí không biết nên đi đóng tiền hay vào thăm con, Tạ Chiết Nguyệt bèn giật lấy tờ đơn trên tay cô ta: “Để tôi đi cho, cô vào với Tư Tư đi.”
“Được.” Lý Mộng Tuyết gật đầu, kết bạn Wechat với Tạ Chiết Nguyệt rồi vào phòng bệnh thăm con.
Trong căn phòng trắng toát, Lý Tư Tư bé nhỏ nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt khiến Lý Mộng Tuyết càng thêm xót xa.
“Mẹ ơi, con xin lỗi.” Lý Tư Tư nói.
Lý Mộng Tuyết lau nước mắt: “Người phải nói xin lỗi là mẹ.”
Chỉ đến khi thực sự cảm nhận được nguy cơ mất con, Lý Mộng Tuyết mới nhận ra cái gì piano, cái gì hơn thua đều không quan trọng bằng mạng sống của Lý Tư Tư!
“Sau này chúng ta không học piano nữa, Tư Tư thích học gì thì học cái đó, được không?” Lý Mộng Tuyết nói.
“Thật ạ?” Lý Tư Tư cảm thấy không thể tin nổi.
Lý Mộng Tuyết gật đầu: “Mẹ định đổi công việc khác, sau này sẽ có nhiều thời gian ở bên Tư Tư hơn, được không?”
“Thật ạ!” Lý Tư Tư không ngờ giấc mơ của mình lại thành hiện thực vào ngày hôm nay!
“Đợi bà ngoại khỏe hơn chút nữa, chúng ta cũng đón bà về nhà nhé.” Lý Mộng Tuyết nói tiếp.
Lý Tư Tư vui mừng khôn xiết, ước mơ cả nhà sống bên nhau cuối cùng cũng sắp thành hiện thực rồi.
“Con yêu mẹ nhất!” Lý Tư Tư nắm lấy tay Lý Mộng Tuyết.
“Con nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Lý Mộng Tuyết kéo chăn cho con gái, “Nếu ngày mai con khỏe, mẹ sẽ cho phép con đi dự sinh nhật bạn.”
“Vâng ạ.”
Lý Tư Tư nhắm mắt lại hạnh phúc, cảm thấy thế giới sau khi tỉnh dậy hạnh phúc đến mức không chân thực.
Ở bên ngoài, Thôi Ấu Ấu và Hách Liên Quyết đang ngồi buồn chán trước cửa nhà Lý Tư Tư.
“Bao giờ họ mới về?” Hách Liên Quyết chống cằm.
“Không biết Tư Tư thế nào rồi, có sao không nữa, lo quá đi.” Thôi Ấu Ấu cũng chống hai tay lên má.
Vừa dứt lời, Hách Liên Quyết nhận được tin nhắn của Tạ Chiết Nguyệt.
Đọc xong, Hách Liên Quyết bảo Thôi Ấu Ấu: “Tư Tư không sao rồi.”
“Hoan hô!” Thôi Ấu Ấu reo lên, lấy trong ba lô ra một gói kẹo sữa, “Ăn kẹo mừng đi!”
Nói xong, cô bé chia kẹo cho Hách Liên Quyết, còn mình thì bỏ tọt viên kẹo mềm dẻo vào mồm nhai.
Giây tiếp theo, mặt Thôi Ấu Ấu biến sắc, nhả viên kẹo ra. Một chiếc răng cửa dính chặt trên viên kẹo.
“Hu hu hu, chuột nhắt trộm mất răng cửa của Ấu Ấu rồi! Ấu Ấu mất răng cửa rồi!” Thôi Ấu Ấu khóc òa lên.
Hách Liên Quyết: … Trẫm phải giải thích thế nào là trẻ con sáu tuổi thay răng là chuyện bình thường đây?
Lời tác giả:
Thôi Ấu Ấu: Chuột nhắt trộm răng cửa của tớ rồi!
Hách Liên Quyết: … Tiểu Thất! Cứu ta với!
Gửi phản hồi