Chương 32
Nghe thấy tiếng gọi “cha” này, Hách Liên Doanh Chu khựng lại, sau đó cúi xuống nhìn thật sâu vào Hách Liên Quyết đang ôm chặt đùi mình. Đứa bé này xưa nay chưa bao giờ cho hắn sắc mặt tốt, bình thường còn chẳng thèm gọi cha, hôm nay tự nhiên lại diễn màn tình cảm cha con trước mặt người ngoài thế này, chắc chắn là có âm mưu.
Thế nhưng, đối với Phó Dục Chi, cảnh tượng trước mắt chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang. Hai khuôn mặt một lớn một nhỏ giống nhau như đúc kia đã nói lên tất cả: Đây chắc chắn là cha con ruột!
Hơn nữa, đứa nhỏ lại là con nuôi của Tạ Chiết Nguyệt, điều này khiến người ta không thể không liên tưởng đến mối quan hệ mờ ám giữa Tạ Chiết Nguyệt và người đàn ông trước mặt.
Còn Hách Liên Quyết, y vừa ôm đùi Hách Liên Doanh Chu vừa hừ lạnh trong lòng: Xem trẫm mượn tay người khác đuổi cái gã đàn ông ngu xuẩn này đi đây.
“Anh là gì của Chiết Nguyệt?” Phó Dục Chi nhìn chằm chằm Hách Liên Doanh Chu, cố gắng xác định thân phận đối phương, ánh mắt không giấu nổi sự thù địch.
Người đàn ông trước mặt có dung mạo quá mức xuất chúng, khí trường lại quá mạnh mẽ. Chỉ cần một cử chỉ nhỏ cũng đủ đè bẹp Phó Dục Chi. Dù đang mặc đồ ở nhà, đeo tạp dề, nhưng Hách Liên Doanh Chu vẫn toát lên khí thế áp đảo, khiến Phó Dục Chi cảm thấy mình thật nhỏ bé và đáng thương.
Trong khoảnh khắc ấy, Phó Dục Chi bỗng dấy lên nỗi sợ hãi sẽ mất đi Tạ Chiết Nguyệt.
Nếu Tạ Chiết Nguyệt biết được suy nghĩ của Phó Dục Chi, chắc cậu sẽ cười đến rụng răng. Chưa từng có được thì lấy đâu ra mà mất.
Hách Liên Doanh Chu nhíu mày, cân nhắc xem có nên nói thẳng cho người đàn ông này biết hắn là chồng hợp pháp của Tạ Chiết Nguyệt hay không.
Nhưng Phó Dục Chi lại tưởng sự im lặng của Hách Liên Doanh Chu là do chột dạ, bèn lớn tiếng dọa dẫm: “Tôi không biết anh và Chiết Nguyệt có quan hệ gì, nhưng … Nếu anh muốn tốt cho cậu ấy thì hãy tránh xa cậu ấy ra. Nhà họ Thẩm là một thế lực khổng lồ mà anh không thể đắc tội được đâu.”
Nhà họ Thẩm đã cắm rễ ở Hải Thành mấy chục năm nay. Tuy hiện tại không còn hùng mạnh như thời ông cụ Thẩm còn sống, nhưng “phép vua thua lệ làng”, dù người đàn ông trước mặt có tuổi trẻ tài cao đến đâu cũng chưa chắc đã bảo vệ được Tạ Chiết Nguyệt trước nanh vuốt của nhà họ Thẩm.
Phó Dục Chi tin rằng chỉ cần lôi cái danh nhà họ Thẩm ra, người đàn ông này sẽ sợ hãi mà rút lui.
Nghe xong, sắc mặt Hách Liên Doanh Chu lạnh xuống, nhìn Phó Dục Chi hỏi: “Cậu đang khiêu khích tôi đấy à?”
Hách Liên Quyết đứng bên cạnh gật đầu lia lịa: Đúng đúng đúng! Mau đánh hắn đi! Ngươi không phải thích Tiểu Thất sao? Mau đuổi cái tên đáng ghét này đi cho khuất mắt!
Hách Liên Quyết hí hửng nghĩ, nếu Hách Liên Doanh Chu có thể xử đẹp cái gã đỉnh lưu rởm đời này thì cũng không uổng công y gọi hắn một tiếng cha.
Bị Hách Liên Doanh Chu nhìn chằm chằm, Phó Dục Chi cảm thấy không dễ chịu chút nào. Hắn chợt nhận ra uy áp trên người hai cha con này đều rất đáng sợ, khiến chân hắn mềm nhũn, suýt thì quỳ sụp xuống đất.
Đúng lúc Phó Dục Chi sắp không trụ được nữa, Tạ Chiết Nguyệt đang dọn dẹp trong phòng bước ra.
“Mọi người đứng ở cửa làm gì thế?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn ra cửa, nhưng thân hình cao lớn của Hách Liên Doanh Chu đã chắn hết tầm nhìn, khiến cậu chẳng thấy gì bên ngoài.
Nghe tiếng Tạ Chiết Nguyệt, Phó Dục Chi mới sực nhớ ra mục đích mình đến đây, vội vàng nói: “Chiết Nguyệt, tại sao cậu lại đối xử với tôi như vậy? Tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng ta chẳng lẽ…”
Nghe giọng Phó Dục Chi, Tạ Chiết Nguyệt đau hết cả đầu. Cậu cảm thấy nhận thức của Phó Dục Chi về cậu có vấn đề rất lớn. Cậu không phải đóa hoa sen trắng yếu đuối cần người che chở, càng không thích hắn, và tuyệt đối sẽ không vì hắn mà chịu ấm ức.
Nhưng chưa đợi Phó Dục Chi nói hết câu, Hách Liên Doanh Chu đã đè Phó Dục Chi xuống đất, lạnh lùng nói: “Còn không đi, tôi gọi bảo vệ đấy.”
Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt cũng đã bước ra cửa. Nhìn Phó Dục Chi bị đè dưới đất, cậu nói: “Phó tiên sinh, tôi và anh không thân. Nếu bắt buộc phải nói chúng ta có quan hệ gì, thì đó là quan hệ giữa kẻ ăn cắp chất xám và nạn nhân bị ăn cắp.”
“Tôi nói thế anh đã hiểu chưa?” Tạ Chiết Nguyệt cúi đầu nhìn hắn, đôi mắt hoa đào lạnh băng như muốn đóng băng người đối diện.
“Chúng ta đã học cùng nhau ba năm cấp ba…” Phó Dục Chi vội vàng thanh minh.
“Tôi học cùng rất nhiều người ba năm cấp ba.” Tạ Chiết Nguyệt ngắt lời, vạch trần mục đích của hắn, “Muốn dùng tình cảm để bắt tôi tha thứ cho hành vi ăn cắp của anh ư? Anh nghĩ có khả năng không?”
Giọng nói Tạ Chiết Nguyệt lạnh lùng đến cực điểm, thần sắc lãnh đạm, mang theo áp lực của kẻ bề trên.
Phó Dục Chi nhìn người đàn ông đang đè mình xuống, không nhịn được hỏi: “Vậy còn người này? Hắn là ai? Hắn có quan hệ gì với đứa bé này?”
Phó Dục Chi nhìn hai khuôn mặt giống nhau như đúc, lại nghĩ đến việc Tạ Quyết gọi Tạ Chiết Nguyệt là cha dù không cùng huyết thống, hắn liền nảy ra một suy đoán.
Không đợi Tạ Chiết Nguyệt trả lời, hắn nói luôn: “Tạ Chiết Nguyệt, có phải vì tiền nên cậu mới làm tình nhân cho hắn, lại còn giúp hắn chăm con không?”
Vừa rồi hắn đã quan sát kỹ, bộ đồ người đàn ông này mặc trên người giá không dưới sáu con số, đôi khuy măng sét cũng là đá quý thượng hạng. Vì thế chỉ có một khả năng, đó là Tạ Chiết Nguyệt vì tiền mà cặp kè với người đàn ông này. Nếu không, một người thường đã giải nghệ như cậu làm sao có thể nhận được show chăm con của Miêu Lai, làm sao dám đối đầu với Thẩm Dung Tâm?
Nghĩ đến đây, trong mắt Phó Dục Chi thoáng qua vẻ đau đớn, dường như không ngờ Tạ Chiết Nguyệt lại tự hạ thấp bản thân, chấp nhận ở bên một gã đàn ông già góa vợ đã có con.
Hách Liên Doanh Chu nghe đến đây thì không thể nhịn được nữa: “Chúng tôi là vợ chồng hợp pháp.”
Tạ Chiết Nguyệt kinh ngạc nhìn Hách Liên Doanh Chu, còn Hách Liên Quyết bên cạnh thì suýt vỗ tay tán thưởng.
“Nếu cậu còn dám tiếp tục vu khống, phỉ báng vợ tôi, thì tôi nghĩ cậu cần phải làm việc với đội ngũ luật sư của tôi đấy.” Hách Liên Doanh Chu lên tiếng cảnh cáo.
Phó Dục Chi cố ngẩng đầu lên, nói với Hách Liên Doanh Chu: “Anh tưởng anh bảo vệ được cậu ấy sao? Người muốn giết chết cậu ấy là nhà họ Thẩm, anh có chống lại được nhà họ Thẩm không?”
Những nhân vật máu mặt ở Hải Thành, Phó Dục Chi đều đã gặp qua, nhưng chưa từng thấy Hách Liên Doanh Chu bao giờ, cũng chưa từng nghe ai nhắc đến cái tên này. Hơn nữa, Hách Liên Doanh Chu còn chấp nhận ở trong căn hộ nhỏ bé này nấu cơm rửa bát với Tạ Chiết Nguyệt, nên Phó Dục Chi mặc định rằng Hách Liên Doanh Chu không thể so sánh với nhà họ Thẩm.
Chỉ có hắn, chỉ có hắn chấp nhận hy sinh nhiệt độ và lưu lượng của mình để “xào couple” với Thẩm Dung Tâm, nhà họ Thẩm mới chịu nể mặt mà tha cho Tạ Chiết Nguyệt.
Hách Liên Doanh Chu nhíu mày. Đây là lần thứ hai kẻ này dùng nhà họ Thẩm để uy hiếp hắn.
Tạ Chiết Nguyệt nghe xong thì cười muốn nội thương. Nhà họ Thẩm mà dám ho he trước mặt Hách Liên Doanh Chu một tiếng thôi cũng đã được coi là thắng rồi.
“Tôi gọi bảo vệ.” Hách Liên Doanh Chu lười nói nhiều, trực tiếp gọi quản lý tòa nhà đến lôi cổ Phó Dục Chi đi.
Rất nhanh, bảo vệ đến kéo Phó Dục Chi đi và cam kết sẽ không để hắn bén mảng tới đây nữa.
Tạ Chiết Nguyệt nhìn mà ngơ ngác, quay sang hỏi Hách Liên Doanh Chu: “Làm sao anh gọi họ đến nhanh thế? Lại còn cấm anh ta vào tòa nhà này nữa?”
Hách Liên Doanh Chu bế Hách Liên Quyết đang ôm chân mình vào nhà, nhìn Tạ Chiết Nguyệt bất lực: “Em mua nhà mà không xem chủ đầu tư là ai à?”
Tạ Chiết Nguyệt im lặng. Xuyên không mười tám năm, nhớ được mình còn căn nhà này đã là tốt lắm rồi.
“Khu chung cư này do tập đoàn Hách Liên phát triển.” Hách Liên Doanh Chu giải thích.
Tạ Chiết Nguyệt nghe xong chỉ muốn thốt lên: Tư bản vạn ác!
Sau đó, Tạ Chiết Nguyệt hỏi: “Anh nói với anh ta chúng ta là vợ chồng hợp pháp có sao không?”
Cậu nhớ rõ trong hợp đồng có điều khoản cậu không được tiết lộ thân phận vợ Hách Liên Doanh Chu với người ngoài, cũng không được dùng danh nghĩa thiếu phu nhân nhà Hách Liên để xuất hiện trước công chúng.
Nói xong câu này, Tạ Chiết Nguyệt vội bổ sung: “Là anh nói đấy nhé, không phải tôi nói, tôi không vi phạm hợp đồng đâu.”
Hách Liên Doanh Chu á khẩu. Hắn có thể nói rằng ngay lúc đó hắn rất muốn tuyên bố với cả thế giới rằng Tạ Chiết Nguyệt là vợ hắn, là người bạn đời hợp pháp đã đăng ký kết hôn với hắn không? Đặc biệt là khi biết có kẻ đang dòm ngó Tạ Chiết Nguyệt, hắn hận không thể công khai chuyện hai người đã kết hôn cho thiên hạ biết.
Nghĩ đến đây, Hách Liên Doanh Chu cụp mắt xuống. Hắn chưa từng nghĩ mình lại có lòng chiếm hữu đáng sợ đến thế, và sự chiếm hữu đó chỉ dành cho một người.
Hách Liên Quyết đứng ở góc nhìn của người biết tuốt, cười thầm trong bụng: Đáng đời! Đây gọi là tự lấy đá ghè chân mình, thảo nào đường tình duyên với Tiểu Thất lại trắc trở thế.
Cuối cùng, Hách Liên Doanh Chu chỉ nói với Tạ Chiết Nguyệt: “Không sao.”
Tạ Chiết Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, biết không bị trừ tiền là cậu yên tâm rồi.
Nhìn biểu cảm của Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Quyết biết tỏng cậu đang nghĩ gì. Hahaha, hậu bối à, Tiểu Thất chẳng quan tâm đến ngươi đâu, nó chỉ quan tâm đến tiền của ngươi thôi!
Hách Liên Quyết nhìn hai người này thấy thú vị vô cùng. Giữa họ còn nhiều chuyện để giày vò nhau lắm, y là người sáng suốt chỉ cần đứng giữa xem kịch hay là được.
“Con đói rồi.” Hách Liên Quyết xoa bụng kêu ca.
Câu nói của y phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng của Hách Liên Doanh Chu. Hắn đặt Hách Liên Quyết xuống, nói: “Để tôi đi nấu cơm.”
Nói xong, Hách Liên Doanh Chu đi vào bếp bắt đầu chuẩn bị.
Hách Liên Quyết ngồi trên sô pha, nhìn qua cửa kính vào bếp, hỏi Tạ Chiết Nguyệt: “Người này nấu ăn được không đấy?”
Hách Liên Quyết nghĩ loại thiếu gia mười ngón tay không dính nước xuân (không làm việc nhà) như Hách Liên Doanh Chu thì làm sao biết nấu ăn, có biết thì cũng chẳng ngon lành gì, nên y bắt đầu lo lắng cho bữa tối nay.
Tạ Chiết Nguyệt nhướng mày: “Ăn rồi khắc biết.”
Hách Liên Quyết nhìn Hách Liên Doanh Chu bận rộn trong bếp, thầm nghĩ nể tình hôm nay người này giúp đuổi cái gã “phổ tín nam” (bình thường nhưng tự tin thái quá) kia đi, dù hắn nấu dở đến đâu y cũng sẽ ráng ăn hết!
Rất nhanh, từng món ăn thơm nức mũi được bưng ra, khiến Hách Liên Quyết thèm nhỏ dãi. Mùi thơm này so với tài nghệ của Thôi Cảnh cũng kẻ tám lạng người nửa cân, hơn nữa hắn còn làm món cá nấu cay mà Tạ Chiết Nguyệt thích nhất.
Khi món ăn được dọn lên bàn, đũa đầu tiên của Hách Liên Doanh Chu là gắp bong bóng cá cho Tạ Chiết Nguyệt.
Tạ Chiết Nguyệt nhìn cái bong bóng cá trong bát, ngẩn người một chút rồi nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Hách Liên Doanh Chu thu lại ánh nhìn, tự hỏi liệu hành động gắp thức ăn vừa rồi có quá đường đột không.
Đúng lúc này, Hách Liên Quyết đang cắm cúi ăn ngấu nghiến bỗng ngẩng đầu lên nhìn Tạ Chiết Nguyệt, tuyên bố: “Tiểu Thất, hôn sự này cha đồng ý!”
Nấu ăn ngon thế này, không làm vương phi của Tiểu Thất nhà y thì phí quá!
Tạ Chiết Nguyệt sững sờ, nhìn Hách Liên Quyết mà muốn chửi thề. Có một câu mắc nghẹn ở cổ họng không biết có nên nói ra hay không.
Chu Vũ Đế sắt đá uy nghiêm, chỉ vì một bữa ăn ngon mà bán con trai sao?
Nhưng Hách Liên Quyết chẳng thèm để ý đến ánh mắt của Tạ Chiết Nguyệt, tiếp tục vùi đầu ăn. Y mà vì bị người ta lườm mà không ăn cơm á? Cười chết, không đời nào! Ăn càng hăng hơn, có Hách Liên Doanh Chu ở đây, Tạ Chiết Nguyệt còn lâu mới dám động thủ với y!
Hách Liên Doanh Chu chuyển ánh nhìn từ Hách Liên Quyết sang Tạ Chiết Nguyệt, hỏi: “Thích không?”
“Thích.” Tạ Chiết Nguyệt trả lời không chút do dự, sau đó mỉm cười đầy ẩn ý, “Giá mà anh là cha tôi thì tốt biết mấy.”
Câu nói vừa dứt, hai người còn lại trên bàn ăn đồng loạt buông đũa.
Hách Liên Quyết trong lòng giận dữ: Nghịch tử lại muốn nhận giặc làm cha! Trẫm không cho phép!
Hách Liên Doanh Chu thì trầm ngâm suy nghĩ xem mình đã làm gì sai để Tạ Chiết Nguyệt cứ muốn nhận mình làm cha. Chẳng lẽ phải làm mấy hành động quyến rũ Tạ Chiết Nguyệt thật sao? Để em ấy nhận ra mình không phải là trưởng bối mà là chồng em ấy? Hách Liên Doanh Chu chìm vào suy tư.
Tạ Chiết Nguyệt gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng: “Ngon thật đấy.”
Hách Liên Quyết hừ lạnh. Chẳng phải chỉ là nấu ăn thôi sao? Trẫm cũng làm được! Mai trẫm sẽ làm bữa sáng tình yêu cho Tạ Chiết Nguyệt!
“Thích thì ăn nhiều một chút.” Hách Liên Doanh Chu nói.
Ăn xong, Tạ Chiết Nguyệt trực tiếp sai Hách Liên Quyết đi rửa bát.
Ban đầu Hách Liên Quyết không chịu, nhưng Tạ Chiết Nguyệt lý luận: “Phòng là do con dọn, cơm là do Doanh Chu nấu, chẳng lẽ người không nên rửa bát sao?”
Hách Liên Quyết nhìn sang Hách Liên Doanh Chu cầu cứu, muốn hắn nói đỡ cho một câu, y mới chỉ là đứa trẻ ba tuổi thôi mà!
Nhưng Hách Liên Doanh Chu hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Hách Liên Quyết, hắn vẫn đang mải suy nghĩ xem hôm nay nên quyến rũ Tạ Chiết Nguyệt thế nào.
Thế là, Hách Liên Quyết không có viện binh, buồn bực đi rửa bát, trong lòng âm thầm hủy bỏ hôn sự giữa Tiểu Thất và Hách Liên Doanh Chu. Hừ, đàn ông không có mắt nhìn thì đáng đời ế vợ.
Trong khi Hách Liên Quyết đứng lên cái ghế nhỏ rửa bát bên bồn rửa, Tạ Chiết Nguyệt nhìn chiếc giường duy nhất trong nhà, bắt đầu suy tính xem nên ngủ thế nào.
Giường mét rưỡi, hai người đàn ông to lớn nằm đã chật, thêm một đứa trẻ nữa thì chật ních.
Tạ Chiết Nguyệt nghĩ đi nghĩ lại, không thể để kim chủ chịu khổ ngủ sô pha phòng khách, ông cha chó cũng không chịu ngủ chung với người lạ. Vì vậy, Tạ Chiết Nguyệt đưa ra một quyết định vô cùng hoàn hảo: Cho ông cha chó ra ngủ sô pha!
Hách Liên Quyết nghe xong quyết định này thì chết lặng, còn Hách Liên Doanh Chu thì cúi đầu che giấu niềm vui trong đáy mắt.
Tạ Chiết Nguyệt nhanh chóng lấy gối và chăn trải ra sô pha cho Hách Liên Quyết, nói: “Ngủ ở đây chắc người không ngại đâu nhỉ.”
Hách Liên Quyết: … Ngại, rất ngại! Con hoàn toàn không biết gã đàn ông ngủ cạnh con đang có ý đồ gì với con đâu! Đáng sợ lắm!
Cuối cùng, Hách Liên Quyết phản kháng vô hiệu, bị Tạ Chiết Nguyệt thay cho bộ đồ ngủ hình bò sữa rồi nhét vào trong chăn.
Bị quấn chặt như con tằm, Hách Liên Quyết: … Cạn lời, Tiểu Thất ngốc nghếch cứ thế tự đưa mình vào miệng sói đi!
Sau khi an bài cho Hách Liên Quyết xong xuôi, Hách Liên Doanh Chu lấy bộ đồ ngủ đã cất trong tủ ra, nói: “Tôi đi tắm đây.”
“Ừ.” Tạ Chiết Nguyệt đáp hờ hững.
Hách Liên Doanh Chu bước vào phòng tắm, cởi bỏ quần áo, bắt đầu tắm rửa. Nước từ vòi hoa sen phun xuống làm ướt mái tóc, khiến đôi mày kiếm càng thêm sắc bén, những giọt nước trượt dài từ cổ xuống xương quai xanh rồi biến mất.
Hách Liên Doanh Chu nhớ lại lời trợ lý nói ban ngày, suy đi tính lại hồi lâu, cuối cùng hắn chọn chiếc áo choàng ngủ có cổ chữ V xẻ sâu.
“Quyến rũ?” Hách Liên Doanh Chu chống tay lên tường, cúi đầu nhếch mép cười. Đây là lần đầu tiên hắn làm chuyện này.
Tắm xong, Hách Liên Doanh Chu mặc áo choàng ngủ vào, cố tình kéo cổ áo trễ xuống thêm một chút, để lộ xương quai xanh và cơ ngực săn chắc, những giọt nước hắn cố tình không lau khô đang từ từ lăn xuống.
Hách Liên Doanh Chu hít sâu một hơi, mở cửa bước ra ngoài.
Hách Liên Quyết đang nằm vùng quan sát thấy cảnh này thì cảm thấy quen quen. Đến khi Hách Liên Doanh Chu bước vào phòng Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Quyết mới vỡ lẽ: Cái này chẳng phải giống hệt mấy chiêu trò tranh sủng của phi tần trong hậu cung ngày xưa sao?
Tiểu Thất giỏi thật! Có đàn ông đến quyến rũ con kìa!
Khi Hách Liên Doanh Chu bước vào phòng, Tạ Chiết Nguyệt đang cắm cúi ghi chép lại những giai điệu cho album đầu tay của mình vào sổ tay.
Hách Liên Doanh Chu thấy Tạ Chiết Nguyệt chăm chú như vậy, đành phải tạo ra chút tiếng động để thu hút sự chú ý. Sau tiếng ho khan của hắn, quả nhiên Tạ Chiết Nguyệt quay đầu lại.
Hách Liên Doanh Chu cụp mắt xuống, chờ đợi Tạ Chiết Nguyệt lên tiếng.
Thấy Tạ Chiết Nguyệt đứng dậy đi về phía mình, khóe miệng Hách Liên Doanh Chu không tự chủ được mà cong lên. Nhưng ngay giây tiếp theo, Tạ Chiết Nguyệt đưa tay kéo lại áo ngủ cho hắn một cách ngay ngắn.
Hách Liên Doanh Chu sững sờ, ngẩng đầu nhìn Tạ Chiết Nguyệt. Chỉ thấy cậu nghiêm túc nói: “Đang bật điều hòa, dễ bị cảm lạnh lắm.”
Vừa dứt lời, Hách Liên Quyết ở phòng bên cạnh, người luôn theo dõi mọi động tĩnh trong phòng, bật cười thành tiếng.
Sau đó, Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu nói tiếp: “Lúc trước anh bảo tôi đi ngủ không sấy tóc, giờ anh cũng thế thôi. Máy sấy để trong tủ gương phòng tắm ấy, anh tự đi lấy đi nhé.”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt quay người tiếp tục viết nhạc, hoàn toàn không có ý định giúp hắn sấy tóc.
Hách Liên Doanh Chu chỉ còn biết quay người bỏ đi với vẻ mặt vô cảm. Khi ra đến phòng khách, hắn nhìn thấy Hách Liên Quyết đang uốn éo như con sâu đo trên sô pha.
“Ngày mai hai ba con gọi đồ ăn ngoài đi.” Hách Liên Doanh Chu lạnh lùng nói.
Hách Liên Quyết bật dậy như lò xo: “Con thề, vừa nãy con không cười!”
Hách Liên Doanh Chu nhìn chằm chằm Hách Liên Quyết bằng đôi mắt đen thẳm, không nói gì.
Hách Liên Quyết chột dạ, thề thốt: “Tiểu Thất chỉ là chưa được khai sáng thôi, chú thử thêm nhiều lần nữa là được. Hơn nữa, nếu Tiểu Thất ghét chú thì đã không ngủ cùng giường với chú rồi.”
Hách Liên Doanh Chu được an ủi phần nào, nhưng cũng chỉ là một chút thôi. Trên đời này không có gì đau khổ hơn việc người mình thích lại là khúc gỗ không hiểu phong tình.
“Thế cơm ngày mai…” Hách Liên Quyết nhìn Hách Liên Doanh Chu, ý muốn ăn cơm hắn nấu đã quá rõ ràng.
“Ngày mai vẫn gọi đồ ăn ngoài.” Hách Liên Doanh Chu nói xong, nhìn Hách Liên Quyết đầy nghiêm túc, “Sao trẻ con như con lại hiểu nhiều chuyện thế?”
Nói xong, Hách Liên Doanh Chu bắt đầu quan sát kỹ Hách Liên Quyết.
Hách Liên Quyết lại chột dạ, nhưng vẫn già mồm cãi cố: “Đó là do con trưởng thành sớm!”
“Con ở cô nhi viện lâu như thế, chuyện gì mà chưa thấy qua? Chú thể hiện rõ rành rành ra đấy còn gì…”
“Ồ.” Không đợi Hách Liên Quyết nói hết, Hách Liên Doanh Chu bỏ đi thẳng.
Nhìn theo bóng lưng Hách Liên Doanh Chu, Hách Liên Quyết chửi thầm trong bụng. Mẹ kiếp! Tên này chẳng thèm nghe mình giải thích. Lần đầu tiên Hách Liên Quyết bị hậu bối làm cho tức điên. Có y ở đây, Hách Liên Doanh Chu đừng hòng đến được với Tiểu Thất!
Hách Liên Doanh Chu sấy tóc xong quay lại giường, nhìn bóng lưng Tạ Chiết Nguyệt, nhắn tin cho trợ lý.
Hách Liên Doanh Chu: Cách cậu nói không có tác dụng thì làm thế nào?
Trợ lý đang ăn bữa tối trong buổi xem mắt, thấy tin nhắn của sếp thì giật giật mí mắt, thầm mắng nhà tư bản bóc lột đến cả thời gian riêng tư của nhân viên.
Sau khi xin lỗi đối phương để ra chỗ vắng check tin nhắn, trợ lý mới phát hiện sếp tìm mình không phải vì công việc mà là chuyện tư. Đọc nội dung tin nhắn, ngọn lửa bát quái trong mắt trợ lý bùng cháy dữ dội.
Cái gì không có tác dụng? Mỹ nam kế không có tác dụng? Quyến rũ không có tác dụng?
Trợ lý lập tức hồi âm: Một hai lần đương nhiên không có tác dụng rồi, ngài phải nắm bắt đúng XP của đối phương, thử nhiều lần vào, nhất định phải cố gắng quyến rũ người ta.
Quyến rũ? Quyến rũ thế nào? Hách Liên Doanh Chu nhìn tin nhắn của trợ lý mà hoang mang.
Trợ lý còn đang định truyền thụ cả đống lý thuyết tình trường cho sếp thì thấy sếp mãi không trả lời. Dù tính tình tốt đến đâu, cậu ta cũng không nhịn được mà chửi thầm ông chủ.
Thời gian trôi nhanh đến mười hai giờ đêm, Tạ Chiết Nguyệt vẫn chưa nghỉ ngơi. Đột nhiên, một bàn tay ấm áp che mắt cậu lại.
Tiếp đó, cậu nghe thấy giọng Hách Liên Doanh Chu: “Công việc không cần vội vàng, ngày mai vẫn còn thời gian mà.”
Tạ Chiết Nguyệt thả lỏng tay, nói: “Tôi chỉ muốn viết xong hết các bài hát trước khi bắt đầu quay tập tiếp theo…”
Cậu cần tranh thủ thời gian, để đến ngày thắng kiện sẽ tung album ra luôn.
Hách Liên Doanh Chu buông tay ra, đặt tay lên mu bàn tay Tạ Chiết Nguyệt: “Bây giờ, em phải đi ngủ.”
“Được rồi.” Tạ Chiết Nguyệt bất lực, theo Hách Liên Doanh Chu lên giường tắt đèn.
Cậu cứ tưởng mình sẽ không ngủ được, ai ngờ chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc mộng, lại còn vô thức xích lại gần nguồn nhiệt bên cạnh.
Tạ Chiết Nguyệt ngủ ngon lành, nhưng Phó Dục Chi thì thức trắng nguyên đêm. Ngoài việc bị người khác nẫng tay trên, điều quan trọng hơn là Phó Dục Chi nhận ra Tạ Chiết Nguyệt không còn chút tình cảm nào với mình.
Trong mắt Tạ Chiết Nguyệt, hắn chỉ là một tên trộm cắp tác phẩm của cậu.
“Nhưng cậu ấy không biết, tôi vì cậu ấy mới vào giới giải trí, cũng vì cậu ấy mới đồng ý ‘xào couple’ với Thẩm Dung Tâm. Bài hát các thứ tuy công ty để tên tôi, nhưng nếu không phải tôi kiên quyết yêu cầu thì công ty đã cướp trắng tác phẩm của cậu ấy rồi, thậm chí còn chẳng có cái giá rẻ mạt kia đâu.” Phó Dục Chi lẩm bẩm, “Tôi đã làm vì cậu nhiều như thế, tại sao cậu lại không thích tôi?”
Gửi phản hồi