Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 028

Hách Liên phu nhân quan sát sắc mặt của mẹ chồng, bằng kinh nghiệm ba mươi năm làm dâu, bà có thể kết luận rằng nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ bị bẽ mặt tại đám cưới nhà họ Vương. Âu cũng là do Thẩm phu nhân vừa tham lam lại vừa thích khoe khoang, nếu bà ta không mang cái vòng ra khoe thì có lẽ đã không phải chịu cảnh bẽ bàng trước mặt bao người.

Lúc này, Hách Liên lão phu nhân lấy ra một cuốn catalogue, nói với con dâu: “Thanh Vũ à, lại đây giúp mẹ chọn vài bộ lễ phục cho Chiết Nguyệt, mẹ cũng không rõ giới trẻ bây giờ thích kiểu gì.”

Nói xong, bà đưa cuốn catalogue cho Hách Liên phu nhân để bà ấy tha hồ lựa chọn.

Hách Liên phu nhân nghe vậy liền hớn hở nhận lấy: “Vẫn là mẹ hiểu con nhất, con thích nhất là chọn quần áo cho người khác, đứa trẻ xinh đẹp thế kia ai mà chẳng thích chưng diện cho nó chứ.”

Trong khoảnh khắc, cảm giác sung sướng khi được chơi búp bê thời thiếu nữ lại trỗi dậy trong lòng Hách Liên phu nhân.

Hách Liên lão phu nhân nhìn người con dâu đã quá tuổi ngũ tuần mà vẫn giữ được nét ngây thơ như thuở đôi mươi, thầm cảm thán trong lòng. Cũng may con trai bà là người bản lĩnh, nếu không có biến cố gì, con dâu bà vẫn có thể tiếp tục sống một đời an nhàn, chẳng chút lo âu như thế.

“Mẹ xem bộ này thế nào?” Hách Liên phu nhân chỉ vào một bộ vest trắng kiểu Trung Hoa thêu hạc tiên bằng chỉ tơ, hỏi.

“Chiết Nguyệt mà mặc bộ này vào chắc chắn sẽ toát ra khí chất thần tiên.” Chỉ cần nhìn bản thiết kế, Hách Liên phu nhân đã tưởng tượng ra dáng vẻ của Tạ Chiết Nguyệt khi khoác lên mình bộ trang phục này.

Hách Liên lão phu nhân gật đầu hài lòng, sau đó nói thêm: “Chọn thêm cho Doanh Chu vài bộ nữa.”

Nghe vậy, Hách Liên phu nhân bĩu môi: “Chọn cho nó làm gì, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, ngày nào nó cũng chỉ mặc mỗi bộ vest đó, chán chết đi được.”

Lão phu nhân chỉ vào bộ vest đen thêu hạc tiên cùng kiểu dáng bên cạnh bộ màu trắng, nói: “Chẳng phải giới trẻ bây giờ chuộng đồ đôi sao? Bộ này, để cho Doanh Chu mặc, nó mà không mặc mẹ đánh cho.”

Miệng thì nói cứng vậy thôi, chứ trong lòng bà thừa biết, vợ mình đã mặc rồi thì nó chẳng chạy lon ton đi mặc đồ đôi với vợ ngay ấy chứ.

Mắt Hách Liên phu nhân sáng rực lên khi nghe mẹ chồng nói vậy. Bà bắt đầu hăng hái chọn đồ đôi cho con trai và con dâu, quyết tâm để hai đứa đi ra đường là ai cũng biết chúng nó là một cặp.

Ở một diễn biến khác, Tạ Chiết Nguyệt sau khi nhận được điện thoại của lão phu nhân liền xuống lầu chuẩn bị về nhà họ Hách Liên. Tạ Chiết Nguyệt bây giờ không còn là Tạ Chiết Nguyệt chỉ có ba vạn tệ trong tài khoản nữa, số dư của cậu thừa sức gọi xe sang bất cứ lúc nào!

Nhưng khi mở ứng dụng gọi xe lên, cậu mới sực nhớ ra mình là người có xe riêng, một chiếc siêu xe cực ngầu đang nằm trong hầm để xe ngay dưới chân tòa nhà.

Tắt ứng dụng gọi xe, Tạ Chiết Nguyệt không khỏi cảm thán Hách Liên Doanh Chu đúng là ông chủ tốt nhất quả đất. Nếu được làm nhân viên của anh ta, cậu nguyện ý tăng ca 996 (làm việc từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần) cũng cam lòng.

Sau đó, một chiếc siêu xe trị giá hàng chục triệu tệ lao ra từ khu căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, trong ánh mắt ngưỡng mộ của người đi đường, nó lao vút về phía biệt thự nhà họ Hách Liên.

Nửa tiếng sau, Tạ Chiết Nguyệt đến nơi. Vừa bước qua cổng lớn, đập vào mắt cậu là hình ảnh ông cha chó đang mặc một chiếc váy phong cách Gothic màu đen viền đỏ, ngồi trên xích đu trong vườn ăn kem.

Tạ Chiết Nguyệt ngẩn người, sau đó hỏi: “Chẳng phải người bảo không mặc váy sao?”

Hách Liên phu nhân lợi hại đến mức ép được cả ông cha hoàng đế của cậu vào khuôn khổ sao? Nghĩ đến cảnh tượng ông cha bị Hách Liên phu nhân ép mặc váy, vừa khóc lóc vừa tròng váy vào, cậu lại thấy buồn cười không chịu được.

Thế nhưng, Hách Liên Quyết lại nhìn cậu bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, rồi thản nhiên đáp: “Chẳng lẽ long bào ngày xưa trẫm mặc không phải là váy sao?”

Thứ y bài xích không phải là váy, mà là những chiếc váy màu hồng phấn bánh bèo. Nhìn bộ này xem, phối màu đen đỏ, cao quý sang trọng, có nét tương đồng với cổn phục đế vương ngày xưa của y, tại sao lại không mặc chứ?

Hơn nữa, trời đang nóng thế này, muốn ra ngoài chơi cho mát mẻ thì mặc váy là hợp lý nhất rồi.

Nghe xong, Tạ Chiết Nguyệt bỗng nhiên vỡ lẽ. Cậu ném cho ông cha một chữ “Ồ” đầy lạnh lùng, nhưng không nói cho y biết rằng giới hạn của con người là thứ có thể hạ thấp dần dần. Hôm nay là váy Gothic đen đỏ, ngày mai biết đâu sẽ là váy công chúa ngọt ngào, cậu sẽ chống mắt lên mà chờ xem.

Ăn xong cái kem trên tay, Hách Liên Quyết gọi với về phía quản gia Trần đang đứng hóng mát dưới gốc cây: “Chú Trần! Cháu muốn ăn thêm kem!”

Quản gia Trần lập tức méo mặt đi tới, nhìn Hách Liên Quyết đang ngồi trên xích đu nói: “Tiểu thiếu gia, cháu đã ăn mười cái kem rồi, không thể ăn thêm nữa đâu.”

Nói xong, ông lo lắng nhìn cái bụng tròn vo của Hách Liên Quyết, sợ thằng bé bị đau bụng. Ông đã cố gắng hết sức để ngăn cản Hách Liên Quyết ăn vụng kem, nhưng thằng bé luôn có cả trăm phương nghìn kế để lấy được kem từ tay ông.

Sau bao lần đấu trí đấu dũng với Hách Liên Quyết, quản gia Trần bắt đầu nghi ngờ chỉ số IQ của mình.

Thấy Tạ Chiết Nguyệt đến, quản gia Trần như vớ được cọc, cầu cứu: “Thiếu phu nhân, cậu mau quản tiểu thiếu gia đi ạ.”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn xuống cái bụng căng tròn của Hách Liên Quyết. Trong này chứa tận mười cái kem á?

“Không hổ là người.” Tạ Chiết Nguyệt cảm thán, món gì đã thích là phải ăn cho đến khi nôn mới thôi, “Người không sợ đau bụng à?”

Hách Liên Quyết ưỡn cái bụng nhỏ lên, chống nạnh: “Con không phục à? Ta bụng tốt, muốn ăn nhiều thì làm sao?”

Vừa dứt lời, sắc mặt Hách Liên Quyết đột nhiên biến đổi. Y ôm bụng, chạy vọt vào nhà vệ sinh.

Tạ Chiết Nguyệt nói với theo: “Ồ, bụng tốt ghê.”

Hách Liên Quyết đang chạy bán sống bán chết, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Đáng ghét, lại bị thằng nghịch tử này cười nhạo rồi.

Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt cũng nhớ ra mục đích đến đây của mình, bèn đi vào phòng khách chính.

Trong phòng khách, Hách Liên phu nhân và lão phu nhân đã chọn lựa quần áo gần xong.

“Chiết Nguyệt đến rồi à.” Lão phu nhân ngẩng đầu nhìn Tạ Chiết Nguyệt bước vào.

“Bà nội, mẹ.” Tạ Chiết Nguyệt chào hỏi lễ phép.

Hách Liên phu nhân che miệng cười, vẫy tay gọi: “Mau lại đây xem mấy bộ mẹ chọn cho con này.”

Tạ Chiết Nguyệt ngồi xuống cạnh Hách Liên phu nhân, xem xét những mẫu thiết kế đã được đánh dấu. Tất cả đều là lễ phục cao cấp, bộ nào cũng toát lên vẻ sang trọng, tinh tế, đường may tỉ mỉ, kiểu dáng cầu kỳ.

“Con thích không?” Hách Liên phu nhân hỏi.

“Dạ thích ạ.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu. Gu thẩm mỹ của Hách Liên phu nhân rất tốt, bộ nào cũng thanh lịch và có nét riêng.

Chỉ có điều…

Tạ Chiết Nguyệt thắc mắc: “Mẹ, sao cùng một kiểu áo mà lại mua hai màu khác nhau thế ạ?”

Hách Liên phu nhân chưa kịp trả lời thì lão phu nhân đã nói: “Vì cả hai màu chúng ta đều thích.”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn hai người phụ nữ quyền lực, thầm nghĩ: Được rồi, có tiền thì muốn làm gì chẳng được.

Sau đó, lão phu nhân lại hỏi: “Còn thích bộ nào nữa không?”

“Mẹ chọn cho con con đều thích cả, không cần thêm nữa đâu ạ.” Tạ Chiết Nguyệt đặt cuốn catalogue xuống. Chọn cho cậu mấy chục bộ cao cấp thế này, cậu mặc bao giờ cho hết.

Lão phu nhân gật đầu hài lòng, bảo Tạ Chiết Nguyệt: “Đo số đo xong thì đi thử đồ may sẵn nhé.”

Rồi bà quay sang con dâu: “Thanh Vũ, con đi giúp Chiết Nguyệt chọn vài bộ.”

“Vâng ạ.” Hách Liên phu nhân cười tươi rói, thời gian chơi búp bê lại đến rồi.

Thế là Hách Liên phu nhân kéo Tạ Chiết Nguyệt vào phòng thay đồ.

Trong khi Tạ Chiết Nguyệt bị mẹ chồng lôi đi thử hết bộ này đến bộ khác, thì tại công ty, Hách Liên Doanh Chu đang nhíu mày trước màn hình điện thoại.

“Tổng giám đốc, phu nhân lại lên hot search rồi.” Trợ lý đưa điện thoại cho Hách Liên Doanh Chu xem bảng xếp hạng tìm kiếm.

Hách Liên Doanh Chu đặt công việc xuống, cầm lấy điện thoại. Trợ lý thấy vậy càng thêm khẳng định suy đoán của mình: Sếp mình đang theo đuổi vợ, mô típ cưới trước yêu sau này đúng là chuẩn bài.

Vừa bấm vào hot search, Hách Liên Doanh Chu đã thấy video xin lỗi của cô gái trẻ. Trong video, cô gái khóc như mưa như gió, thê thảm vô cùng, liên tục nói lời xin lỗi Tạ Chiết Nguyệt. Tuy nhiên, Hách Liên Doanh Chu không hề cảm nhận được sự chân thành, ngược lại chỉ thấy đầy mùi toan tính và ý đồ dùng đạo đức để bắt cóc (thao túng) Tạ Chiết Nguyệt.

“Chiết Nguyệt biết chuyện này chưa?” Hách Liên Doanh Chu hỏi.

Nếu chưa biết, hắn sẽ giấu nhẹm đi rồi tự mình xử lý.

Trợ lý nhanh tay mở máy tính bảng, đưa cho Hách Liên Doanh Chu xem bài đăng trên Weibo của Tạ Chiết Nguyệt: “Phu nhân đã phản hồi rồi ạ.”

Hách Liên Doanh Chu đọc bài phản hồi của Tạ Chiết Nguyệt. Nội dung mạch lạc, thái độ lý trí và kiềm chế, không hề bị đối phương dắt mũi. Khóe miệng hắn khẽ cong lên, quả không hổ danh là người mà hắn coi trọng.

Nhưng mà…

Lông mày Hách Liên Doanh Chu vẫn nhíu lại. Tại sao em ấy không nói cho hắn biết?

Giây tiếp theo, Tạ Chiết Nguyệt đang bị quay như chong chóng trong phòng thay đồ cuối cùng cũng được giải cứu bởi cuộc điện thoại của Hách Liên Doanh Chu.

“Alo, có chuyện gì thế?” Tạ Chiết Nguyệt bước ra khỏi phòng thay đồ, nghe máy.

“Chuyện sáng nay, tại sao không nói cho tôi biết?” Hách Liên Doanh Chu xoay chiếc nhẫn trên tay phải, hỏi.

Nếu trợ lý không nói, có phải Tạ Chiết Nguyệt lại âm thầm chịu đựng sự bắt nạt ở nơi hắn không nhìn thấy không?

Nghĩ đến đây, Hách Liên Doanh Chu cau mày, trong lòng dấy lên cảm giác khó chịu như thấy con mình bị người ta bắt nạt vô cớ.

Tạ Chiết Nguyệt cũng không ngờ Hách Liên Doanh Chu gọi điện đến chỉ để hỏi chuyện này.

“Tôi tự giải quyết được mà.” Tạ Chiết Nguyệt đáp với giọng điệu nhẹ nhàng.

Bắt cóc đạo đức cậu ư? Không có cửa đâu. Chỉ cần cậu giữ vững lập trường đúng đắn, dư luận sẽ luôn đứng về phía cậu. Đặc biệt là chiêu bài “còn nhỏ chưa hiểu chuyện” để bắt ép nạn nhân phải tha thứ đã bị lạm dụng quá nhiều, khiến công chúng chán ghét. Mọi người càng ủng hộ Tạ Chiết Nguyệt dùng pháp luật để bảo vệ bản thân.

Hơn nữa, Tạ Chiết Nguyệt không đòi bồi thường, chỉ cần công lý, lại còn khẳng định “pháp luật là giới hạn đạo đức”. Đối phương đã chạm đáy đạo đức, còn cậu thì đứng trên đỉnh cao đạo đức, chỉ cần cậu không tự hủy thì dư luận không thể nào đảo chiều được.

Bản thân Tạ Chiết Nguyệt cũng trong sạch, ngay cả khoản tiền Hách Liên Doanh Chu tặng cậu cũng đóng thuế đầy đủ.

Nghe câu “tự giải quyết được” của Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Doanh Chu vẫn chưa giãn lông mày. Hắn thậm chí còn nghĩ đến việc công khai thân phận phu nhân của Tạ Chiết Nguyệt để dằn mặt những kẻ không biết điều.

Nhưng cuối cùng lý trí đã chiến thắng. Giữa họ còn có hợp đồng, nếu 5 năm sau ly hôn, việc không ai biết cậu là vợ hắn có lẽ sẽ tốt hơn cho sự nghiệp của cậu.

Thế là, Hách Liên Doanh Chu chỉ đành thở dài: “Sau này gặp chuyện như thế nhất định phải nói cho tôi biết.”

“Ừ ừ.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu, “Ông chủ yên tâm, tôi tuyệt đối không làm bôi bác danh tiếng nhà Hách Liên đâu.”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt cúp máy, để lại Hách Liên Doanh Chu cầm điện thoại đứng ngẩn người. Hình như hai người đang nói về hai chuyện khác nhau thì phải?

Trợ lý đứng ngoài cửa quan sát sắc mặt sếp, lo lắng không biết có phải hai vợ chồng cãi nhau không.

Chưa kịp suy nghĩ nhiều, Hách Liên Doanh Chu đã gọi hắn vào.

“Tổng giám đốc, có việc gì ạ?” Trợ lý cung kính hỏi, sợ bị vạ lây từ cơn giận của sếp.

Hách Liên Doanh Chu lạnh lùng ra lệnh: “Đi điều tra xem người đứng sau video đó là ai.”

“Vâng.” Trợ lý đáp ngay, không dám chậm trễ.

“Nếu phát hiện bọn chúng làm chuyện phạm pháp, cứ giao thẳng bằng chứng cho cảnh sát.” Hách Liên Doanh Chu cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trên tay.

Trợ lý thầm cười trong bụng. Kẻ đứng sau cô gái kia rõ ràng là người trong giới giải trí, lại còn chuyên làm mấy trò bẩn thỉu. Đám người này có ai là sạch sẽ đâu? Chỉ riêng tội trốn thuế cũng đủ để bóc lịch mỏi tay rồi.

Trước đây không ai động đến chúng là vì chúng chưa chọc phải người không nên chọc. Lần này thì đá trúng thiết bảng rồi.

“Vâng, tôi sẽ làm ngay.” Trợ lý nhận lệnh rồi lui ra.

Đợi trợ lý đi khỏi, Hách Liên Doanh Chu ngồi dựa vào ghế, thở dài một hơi, sau đó mới tập trung tinh thần vào đống báo cáo.

Tại nhà họ Hách Liên, Tạ Chiết Nguyệt cuối cùng cũng được tha sau khi thỏa mãn ước mơ chơi búp bê của mẹ chồng.

Lão phu nhân rất hài lòng với những bộ quần áo con dâu chọn, nhưng vẫn tiếc rẻ: “Tiếc là thời gian gấp quá, đành phải để cháu mặc đồ may sẵn vậy.”

Hách Liên phu nhân cười nói: “Mẹ ơi, khí chất của Chiết Nguyệt vốn đã sang trọng rồi, quần áo chỉ là vật làm nền thôi. Cho dù là đồ may sẵn, Chiết Nguyệt mặc vào còn sang hơn khối người mặc đồ thiết kế riêng tiền triệu ấy chứ.”

Lão phu nhân gật đầu đồng tình, sau đó bảo: “Vào tủ trang sức của mẹ, chọn một bộ phụ kiện kiểu cũ cho Chiết Nguyệt đi. Mẹ nhớ có đôi khuy măng sét (cufflinks) bằng đá sapphire đẹp lắm đấy.”

Hách Liên phu nhân nghe vậy thì mừng rỡ. Tủ trang sức của mẹ chồng toàn là đồ cổ quý giá, vừa đẹp vừa có giá trị sưu tầm, giờ được lấy ra diện cho “búp bê” thì còn gì bằng.

Tạ Chiết Nguyệt nghe xong choáng váng. Vẫn chưa xong sao?

Sau đó, cậu lại bị Hách Liên phu nhân lôi đi.

Ở một nơi khác, dưới sự giám sát của người anh họ Thẩm An, Thẩm Dung Tâm không còn lên mạng xem tin tức nữa mà ngoan ngoãn tập luyện ca khúc cũ đã được phối lại. Đối với hắn, việc Tạ Chiết Nguyệt rút lui khỏi giới giải trí đã là chuyện ván đóng thuyền, không cần thiết phải quan tâm đến cái tên đang nổi đình nổi đám trên mạng kia nữa. Quan trọng nhất bây giờ là tập cho tốt bài hát để tham gia show.

Khả năng ca hát của Thẩm Dung Tâm chỉ ở mức trung bình, giọng hát cũng chẳng có gì đặc sắc, hát hò bình thường, thi thoảng còn vỡ giọng. Nếu không phải chương trình âm nhạc quốc dân kia bắt buộc phải hát live tương đối ổn, và hắn muốn dùng chương trình này để đè bẹp Tạ Chiết Nguyệt, thì hắn cũng chẳng nhọc công luyện tập làm gì.

Tập luyện cả ngày trời, mẹ hắn gõ cửa phòng nhạc.

“Dung Dung, ngày mai là tiệc cưới nhà họ Vương rồi, con đi cùng mẹ nhé?” Thẩm phu nhân mặc bộ sườn xám cao cấp mới thay, trên tay đeo cặp vòng ngọc phỉ thúy Đế vương lục, hỏi con trai.

Bà nhìn con trai mình đầy hài lòng. Tiệc cưới nhà họ Vương lần này quy tụ rất nhiều tài năng trẻ và tiểu thư danh giá, bà có thể nhân cơ hội này tìm một đối tượng tốt cho con trai.

Thẩm Dung Tâm và mẹ hắn quả nhiên là mẹ con liền tâm, hắn vừa nghe đã biết mẹ mình đang tính toán điều gì.

“Mẹ đừng hòng…” Thẩm Dung Tâm định từ chối thì sực nhớ ra người hắn thầm thương trộm nhớ có thể sẽ xuất hiện ở đó, bèn đổi giọng: “Lần này con sẽ đi.”

Thẩm phu nhân nghe vậy cười tươi rói, nắm tay con trai dặn dò: “Lần này con phải làm quen thêm nhiều bạn bè tài giỏi đấy nhé.”

“Vâng.” Thẩm Dung Tâm gật đầu qua loa.

Sau đó, Thẩm phu nhân lại hỏi: “Dung Dung, con thấy mẹ mặc bộ này đi dự tiệc cưới nhà họ Vương thế nào?”

Bộ sườn xám đen phối vàng tôn lên vóc dáng đầy đặn của bà, cổ đeo chuỗi ngọc trai thượng hạng, trên cổ tay là cặp vòng ngọc Đế vương lục xanh ngắt vô cùng bắt mắt. Đứng yên một chỗ trông bà cũng ra dáng một mỹ nhân cổ điển.

“Vòng tay đẹp đấy.” Thẩm Dung Tâm liếc qua rồi nhận xét.

“Mẹ cũng thấy đẹp, chắc đám bà vợ nhà giàu kia ghen tị chết mất thôi.” Thẩm phu nhân đắc ý nói.

“Được rồi, mẹ ra ngoài đi, con còn phải tập nữa.” Thẩm Dung Tâm đuổi khéo.

“Được được được.” Thẩm phu nhân đi ra ngoài, đóng cửa lại cho con trai.

Điện thoại Thẩm Dung Tâm đổ chuông, là Lý Đào Nghiêm, đồng đội cùng nhóm Thesun gọi tới.

“A lô, có chuyện gì?” Thẩm Dung Tâm hỏi giọng khó chịu.

Lý Đào Nghiêm là thành viên kém nổi nhất nhóm, nhưng lưu lượng của anh ta vẫn đủ sức đè bẹp nhiều ngôi sao khác.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười cợt nhả: “Dung bé nhỏ đừng hung dữ thế, anh có việc muốn nhờ đây. Tiệc cưới nhà họ Vương ngày mai chắc em cũng đi nhỉ?”

Thẩm Dung Tâm lạnh lùng hỏi: “Sao? Muốn tôi dẫn anh đi cùng à?”

Lý Đào Nghiêm cười khanh khách: “Đâu có nhờ không công, anh có thể cho em manh mối về người đàn ông có nốt ruồi lệ mà em đang tìm đấy.”

Thẩm Dung Tâm giật mình, vội hỏi: “Sao anh biết?”

“Cái đó em đừng hỏi, tóm lại là có giúp hay không?” Lý Đào Nghiêm hỏi thẳng.

Thẩm Dung Tâm nghiến răng: “Cấm được nói chuyện này cho ai biết.”

“Yên tâm, yên tâm.” Lý Đào Nghiêm vừa uống rượu vừa cười.

“Tôi cảnh cáo anh, cấm làm chuyện gì mất mặt, nếu không tôi…”

Chưa đợi Thẩm Dung Tâm nói hết câu, Lý Đào Nghiêm đã ngắt lời: “Anh đến đó kiếm kim chủ (đại gia bao nuôi), rảnh đâu mà làm trò hề để người ta cười cho.”

“Biết thế là tốt.” Thẩm Dung Tâm thở phào.

Lý Đào Nghiêm tu một ngụm rượu: “Vậy chốt thế nhé.”

Tối hôm sau, trước cửa biệt thự nhà họ Vương xe sang đậu chật kín, quan khách ra vào tấp nập, toàn là những nhân vật máu mặt ở Hải Thành.

Tạ Chiết Nguyệt diện bộ vest trắng, cổ áo và túi áo trước ngực lộ ra một đoạn dây đồng hồ vàng. Khuy măng sét sapphire cài trên tay áo, tai trái đeo một chiếc khuyên tai sapphire dáng dài, vừa tông xuyệt tông với khuy áo, vừa tạo nên vẻ đẹp đối xứng độc đáo.

Khi Tạ Chiết Nguyệt bước xuống xe, quan khách xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu, thầm đoán xem vị thiếu gia thanh lãnh này là con nhà ai mà lạ mặt thế.

Xuống xe xong, Tạ Chiết Nguyệt lịch sự đỡ hai người phụ nữ trong xe xuống. Khi nhìn thấy Hách Liên phu nhân và lão phu nhân, mọi người mới vỡ lẽ, hóa ra là thiếu gia nhà Hách Liên. Tuy không biết là thứ mấy nhưng nhìn tuổi tác và khí chất thì chắc chắn không phải đại thiếu gia Hách Liên Doanh Chu.

“Chiết Nguyệt, vào thôi.” Lão phu nhân mặc sườn xám, đưa tay cho Tạ Chiết Nguyệt.

“Vâng, bà nội.” Tạ Chiết Nguyệt cùng Hách Liên phu nhân dìu lão phu nhân bước vào đại sảnh nhà họ Vương.

Lúc này, Thẩm phu nhân đang là tâm điểm của sự chú ý nhờ cặp vòng ngọc phỉ thúy Đế vương lục trị giá vài trăm triệu tệ trên tay. Các phu nhân nhà giàu yêu thích trang sức thi nhau ngắm nghía, những người địa vị thấp hơn thì xúm lại nịnh bợ, khiến Thẩm phu nhân nở mày nở mặt.

Bà rất hưởng thụ cảm giác được vây quanh như thế này.

Còn Thẩm Dung Tâm đi theo mẹ thì đảo mắt tìm kiếm người trong mộng.

“Sao lại không có nhỉ?” Hắn lầm bầm, sau đó quay người đi ra vườn hoa. Có lẽ người như y sẽ không thích những chỗ ồn ào náo nhiệt thế này.

Đúng lúc này, Hách Liên phu nhân và lão phu nhân dẫn theo Tạ Chiết Nguyệt bước vào đại sảnh. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ba người nhà Hách Liên.

Nhìn thấy cặp vòng trên tay Thẩm phu nhân, ánh mắt Tạ Chiết Nguyệt lạnh đi vài phần. Lão phu nhân vỗ nhẹ lên tay cậu trấn an.

Hách Liên phu nhân tiến về phía trước, vừa đi vừa cười nói lớn: “Mẹ ơi, mẹ cứ kể mãi với con là hồi trẻ mẹ có một cặp vòng ngọc Đế vương lục khắc tên mẹ và bạn, nhưng sau đó tặng người ta rồi, con chưa được thấy bao giờ. Không ngờ hôm nay lại được nhìn thấy cặp vòng có nước ngọc đẹp thế này ở đây, mẹ xem có so được với cặp vòng hồi trẻ của mẹ không?”

Nghe thấy câu “vòng khắc tên”, mặt Thẩm phu nhân trắng bệch. Bà béo, cổ tay to nên đeo vòng rất chật, che kín hết mặt trong, xưa nay bà không dám cho ai xem kỹ vì sợ lộ tên khắc bên trong.

Thế nhưng, Hách Liên phu nhân đã nhanh như chớp nắm lấy tay bà, hỏi: “Thẩm phu nhân, có thể cho tôi mượn xem kỹ chiếc vòng được không?”

“Không!” Thẩm phu nhân hét lên thất thanh.

Lời tác giả:

Quần chúng ăn dưa: Bà hét cái gì thế?

Hách Liên phu nhân: Chúng tôi đang diệt sâu bọ! Mọi người đừng hoảng sợ!

Chia sẻ:

Gửi phản hồi