Chương 68
“Không sao đâu.” Cố Từ nói giọng nhàn nhạt: “Muốn tán gẫu với cậu thôi”.
Nói xong anh nhắm mắt lại giả vờ ngủ.
Lục Quý Thiên: “…”
Đây mà gọi là muốn tán gẫu á?
Rung rung rung…
Tưởng Già Sâm cũng đang ngủ gà gật, đột nhiên điện thoại trong túi rung lên. Anh móc ra cũng không thèm nhìn, nhắm mắt bắt máy: “Alo”.
Đầu dây bên kia nói gì đó.
Mi mắt Tưởng Già Sâm đột ngột giật mạnh, anh bật người dậy khỏi ghế, lập tức tỉnh táo hẳn.
Động tác của anh quá mạnh khiến Khương Bạch kinh ngạc nhìn qua, ánh mắt dò hỏi anh có chuyện gì.
Tưởng Già Sâm bấm tắt điện thoại, bàn tay buông thõng xuống đầy bất lực, đôi môi anh khẽ run rẩy.
“Ninh Dao nói, cô ấy muốn giữ lại đứa bé”.
…
Bữa ăn khuya bị hủy bỏ.
Về đến ký túc xá, Lục Quý Thiên nghe được chuyện Tưởng Già Sâm yêu đương riêng tư, hơn nữa Ninh Dao còn có thai.
Cậu nhóc mặt mày kinh ngạc, câu đầu tiên thốt ra là: “Chúng ta bận tối mắt tối mũi như vậy, anh Sâm lấy đâu ra thời gian thế?”
Mặt Tưởng Già Sâm tái mét, không nói gì.
Hoàng Hà thấy Lục Quý Thiên ở đây chỉ tổ thêm loạn, liền đẩy lưng cậu nhóc nói: “Em về phòng đi, không được nghe đâu, lát nữa Ninh Dao còn qua đây”.
Lục Quý Thiên: “…”
Cậu nhóc liếc nhìn Khương Bạch, lẩm bẩm: “Sao em lại không được nghe chứ, em cũng 17 tuổi rồi mà…”
Cậu không tình nguyện lên lầu.
Rất nhanh phòng khách chỉ còn lại bà, Tưởng Già Sâm, Cố Từ và Khương Bạch.
Đing đong…
Chuông cửa vang lên, là Dương Viên Viên và Hoàng Tinh Tinh đưa Ninh Dao về đến nơi.
Ninh Dao lớn hơn Tưởng Già Sâm hai tuổi, theo đuổi hình tượng ngọt ngào. Cô cao 1m65, người ngọt giọng cũng ngọt.
Lúc này sắc mặt cô trắng bệch, cắn chặt môi hồi lâu mới nói: “Bác sĩ nói cơ thể em không tốt, nếu lần này bỏ đứa bé đi, sau này có lẽ sẽ không thể mang thai được nữa. Em…”
Cô nước mắt lưng tròng nhìn Tưởng Già Sâm: “Em muốn giữ lại nó, không cần anh chịu trách nhiệm, có được không?”
Tưởng Già Sâm nắm chặt tay, trong lòng đấu tranh dữ dội. Người phụ nữ anh yêu thương cầu xin như vậy, anh không thể nào không mềm lòng. Nhưng anh cũng biết rõ, anh bây giờ căn bản không thể làm một người cha đủ tư cách. Ninh Dao nói không cần anh chịu trách nhiệm, nhưng nếu thật sự sinh con ra, làm sao anh có thể không chịu trách nhiệm được chứ.
Đó là người phụ nữ của anh, là con của anh….
Tưởng Già Sâm đau khổ nhắm mắt lại.
Thái độ của Hoàng Hà lại rất kiên quyết: “Không thể giữ lại”.
Đứa bé này chính là một quả bom hẹn giờ, nếu sinh ra, không biết ngày nào đó sẽ có thể làm Oxygen tan thành tro bụi.
Bây giờ Oxygen đang trên đà phát triển tốt như vậy, bao nhiêu người đang nhòm ngó. Đừng nói là có thai sinh con, chỉ cần dám hút thuốc ở nơi công cộng thôi cũng đủ bị lên trang đầu báo lên án rồi.
Nghĩ vậy, Hoàng Hà thầm nhủ đợi giải quyết xong chuyện này, thật sự phải nhắc nhở Cố Từ sau này bớt hút thuốc lại, tốt nhất là đừng hút nữa.
Bà liếc nhìn Cố Từ.
Lại thấy Cố Từ đang cúi đầu suy nghĩ điều gì đó.
“Xin lỗi chị Hoàng.”
Thái độ Ninh Dao vô cùng kiên quyết, cô mắt ngấn lệ: “Đây có thể là đứa con duy nhất của em, em bắt buộc phải giữ lại”.
Hoàng Hà nhíu mày: “Ban đầu chúng ta đã nói chuyện rõ ràng rồi”.
“Lúc đó em không biết tình trạng sức khỏe của mình.” Ninh Dao cắn môi: “Em chỉ có thể nói với chị một tiếng xin lỗi, những tài nguyên kia em không cần nữa”.
Hoàng Hà gặp phải chuyện này quá nhiều rồi, bà hỏi thẳng: “Cô ra điều kiện đi, bao nhiêu tài nguyên mới đủ?”
Ninh Dao trợn tròn mắt. Cảm xúc của cô đột nhiên trở nên kích động, cô đứng dậy ôm lấy bụng mình: “Chị nghĩ em lấy con mình ra làm con tin sao? Chị Hoàng, chị cũng là một người mẹ, em tưởng chị là người hiểu rõ tâm trạng của em nhất chứ. Bao nhiêu tài nguyên cũng không thể sánh bằng con của em!”
Hoàng Hà cũng không giữ được bình tĩnh nữa: “Diễn xuất của cô mà được như bây giờ thì cũng đâu đến nỗi phải dựa vào…”
“Tôi rời nhóm”.
Một giọng nói đột nhiên cắt ngang lời Hoàng Hà.
Tưởng Già Sâm hít sâu một hơi, cuối cùng cũng đưa ra quyết định. Anh ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe: “Chỉ cần tôi rời khỏi nhóm, cuộc sống riêng tư của tôi sẽ không ảnh hưởng đến danh tiếng của Oxygen. Tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm cho việc mình đã làm, là tôi đã làm liên lụy đến Dao Dao, tôi sẽ kết hôn với cô ấy”.
Câu nói này vừa thốt ra, phòng khách lập tức chìm vào im lặng. Trong mắt Ninh Dao lóe lên vài tia kinh ngạc và hoảng loạn.
Mà khoảnh khắc này không hề thoát khỏi đôi mắt của Khương Bạch.
Hoàng Hà đương nhiên sẽ không đồng ý để Tưởng Già Sâm rời nhóm. Tô Qua vừa mới rời đi mấy tháng, khó khăn lắm mới có được bảo vật Khương Bạch từ trên trời rơi xuống, bây giờ Tưởng Già Sâm lại rời đi nữa, vậy thì Oxygen lại bị tổn thất nặng nề rồi.
Hoàng Hà biết Tưởng Già Sâm làm vậy là để bảo vệ Ninh Dao, trong lòng vừa giận anh ngốc nghếch lại vừa không tiện nói thẳng ra.
Lăn lộn trong cái vòng tròn này, ai mà chẳng là đèn cạn dầu*. Ninh Dao này bà đã tìm hiểu qua, là một nhân vật lợi hại.
*Đèn cạn dầu: Ngọn đèn tiết kiệm dầu, thường dùng để chỉ người không đơn giản, không dễ đối phó.
Lần trước vừa nhắc đến chuyện đổi tài nguyên, Ninh Dao không hề từ chối mà lập tức đồng ý ngay. Đây đâu phải là biểu hiện của người vì tình yêu đích thực mà sẵn sàng sinh con?
Hoàng Hà đành phải dùng lời lẽ mềm mỏng khuyên giải Tưởng Già Sâm trước, cũng không còn cứng rắn yêu cầu Ninh Dao phá thai nữa, nói đợi bà suy nghĩ thêm các biện pháp khác.
Ninh Dao vội vàng đồng ý, lý do là cô không muốn vì mình mà hủy hoại ước mơ của Tưởng Già Sâm, chuyện gì cũng có thể thương lượng được.
Tưởng Già Sâm vô cùng cảm động, muốn đưa Ninh Dao về nhà. Hoàng Hà đâu còn dám để hai người tiếp tục tiếp xúc nữa, bà bảo Thẩm Đào và Dương Viên Viên, Hoàng Tinh Tinh đưa Ninh Dao về.
Ninh Dao về đến nhà, cô bước nhanh đến bên cửa sổ, vén rèm nhìn xuống lầu, đợi đến khi đèn xe của Hoàng Hà khuất hẳn. Cô mới móc điện thoại ra gọi một cuộc.
“Nhà sản xuất Vương, chuyện ngài giao tôi đã làm rồi, tài nguyên ngài hứa với tôi đừng quên nhé”.
Giọng Ninh Dao ngọt ngào.
So với tài nguyên bên phía Hoàng Hà, Vương Vĩ Luân dù sao cũng là ông lớn trong ngành, thứ có thể cho cô còn xa hơn cả phim truyền hình, ông ta đã hứa sẽ giúp cô tiến vào giới điện ảnh và giới phim chính kịch*.
*Phim chính kịch: Thể loại phim có nội dung nghiêm túc, thường phản ánh các vấn đề xã hội, lịch sử hoặc chính trị quan trọng, đòi hỏi diễn xuất thực lực.
Vương Vĩ Luân cười: “Đó là đương nhiên rồi”.
Ninh Dao vẫn có chút lo lắng: “Chuyện này thật sự sẽ không liên lụy đến tôi chứ?”
“Yên tâm.” Vương Vĩ Luân trấn an cô: “Tuyệt đối sẽ không dính dáng đến cô đâu. Cô cứ đợi vài ngày nữa rồi rủ Tưởng Già Sâm cùng cô đi khám thai, những chuyện khác tôi tự khắc sẽ sắp xếp”.
Ninh Dao yên tâm rồi. Cúp điện thoại, cô cúi đầu vuốt ve bụng mình, nở một nụ cười mãn nguyện.
…
Khương Bạch tắm xong đi ra, trên bàn có một hộp sữa tươi. Cậu cắm ống hút vào rồi lê dép đi ra ngoài.
Quen đường quen lối gõ cửa.
Cốc cốc…
Vài giây sau, Cố Từ mở cửa.
Chàng trai ngoài cửa vừa mới tắm xong, người tỏa ra mùi sữa nhàn nhạt, tóc đen mềm mại bù xù, làn da mịn màng như có thể véo ra nước.
Khương Bạch bây giờ đối mặt với Cố Từ ngày càng tùy ý hơn. Cậu mặc áo phông trắng rộng thùng thình và quần thể thao đen, vừa uống sữa tươi vừa đi vào trong phòng: “Có chuyện tìm anh”.
Cố Từ đóng cửa lại.
Đôi dép lê bằng vải lanh bước trên sàn nhà kêu cọt kẹt. Khương Bạch đi đến sofa, vô cùng tự nhiên bỏ dép ra khoanh chân ngồi xuống, trông như một thiếu niên ngây thơ không biết sự đời.
Nhưng lời nói ra lại là: “Tôi hack nhật ký cuộc gọi của Ninh Dao rồi”. Cậu có thói quen cắn ống hút, vừa hút sữa vừa nhướng mày trái lên: “Tôi thấy một người khá bất ngờ”.
Đôi môi cậu thấm ướt vì sữa, lại còn cười với Cố Từ, quyến rũ mà không hề hay biết.
Đôi mắt đen của Cố Từ khẽ lóe lên tia sáng. Anh ngồi xuống bên cạnh cậu, giọng nói có vài phần khàn khàn: “Ai”.
“Vương Vĩ Luân.” Khương Bạch không úp mở nữa: “Chiều tối có một cuộc gọi dài đến nửa tiếng. Vừa mới từ chỗ chúng ta về lại gọi thêm ba phút nữa”.
Khương Bạch hút mấy hơi không hút được sữa, lắc lắc hộp giấy thấy đã hết sạch. Cậu tiếc nuối bóp bẹp hộp vứt vào thùng rác rồi nói tiếp: “Bọn họ chỉ có hai cuộc gọi này thôi. Loại trừ trường hợp dùng các phương thức liên lạc khác, thì họ chắc hẳn là hôm nay mới quen biết”.
Cố Từ không hề bất ngờ việc Khương Bạch nhìn ra điều không ổn. Trong mắt anh, Khương Bạch là người thông minh nhất mà anh từng biết.
Anh đứng dậy đi đến tủ lạnh, kéo cửa ngăn mát ra. Ngoài kẹo hồ lô quýt ra lại có thêm mấy lốc sữa tươi.
Cố Từ lấy ra một hộp, rất tự nhiên ném cho Khương Bạch. Khương Bạch cũng tự nhiên bắt lấy. Anh thì lại lấy một xiên kẹo hồ lô quýt, cắn một viên rồi quay lại sofa ngồi xuống.
Một người ăn kẹo hồ lô quýt, một người uống sữa tươi, phòng ngủ tràn ngập hơi thở ấm áp và ngọt ngào.
Cố Từ nói: “Buổi chiều tối là khoảng thời gian chúng ta ghi hình chương trình”.
“Chắc là bị tức đến mất hết lý trí rồi.” Khương Bạch cong mắt cười: “Nói đến chuyện này, tôi tiện thể kiểm tra camera giám sát ở cửa văn phòng Vương Vĩ Luân hôm nay luôn”.
Cố Từ liếc nhìn cậu một cái. Khương Bạch ho khan một tiếng: “Tình huống đặc biệt thì dùng biện pháp đặc biệt thôi”. Cậu nhanh chóng chuyển chủ đề: “Kết quả nhìn thấy Tiêu Tiểu Bắc của nhóm NEW kia vào văn phòng ông ta”.
Chính là khoảng thời gian họ đang ghi hình 《Trân Bảo Văn Bác》.
Lần này Khương Bạch cũng hiểu ra vết đỏ trên cổ Tiêu Tiểu Bắc không phải do phụ nữ làm mà là do Vương Vĩ Luân.
Biết được mối quan hệ của họ rồi thì cũng không khó để suy ra lý do tại sao Vương Vĩ Luân lại điên cuồng nhằm vào họ như vậy.
Đôi mắt Khương Bạch khẽ nheo lại một cách nguy hiểm.
“Bọn họ muốn mượn chuyện của Ninh Dao để chỉnh chúng ta, vậy thì chúng ta có thể tương kế tựu kế, giải quyết triệt để quả bom nổ chậm này một lần luôn. Tiện thể…”
Tiện thể cái gì, Khương Bạch không nói tiếp nữa.
Cố Từ cũng không hỏi tới, chuyển sang nói: “Cậu tra trước lịch trình hai tháng trước của Ninh Dao đi, chắc là vào mấy ngày chúng ta thu âm album mới”.
Khương Bạch không hiểu: “Tra lịch trình Ninh Dao làm gì?”.
Cố Từ liếc nhìn cậu một cái: “Tưởng Già Sâm từng nhắc đến Ninh Dao rất chu đáo với anh ấy, nhưng vào thời điểm gấp rút thu âm album mới, lại liên tục tìm anh ấy ra ngoài. Ninh Dao chính là có thai vào khoảng thời gian đó”.
Lần này Khương Bạch dù không hiểu chuyện nam nữ đến đâu cũng ngửi thấy mùi không ổn rồi. Cậu lấy điện thoại ra. Đúng lúc này sữa lại uống hết, miệng cậu nhạt thếch. Khóe mắt liếc nhìn Cố Từ, thấy xiên kẹo hồ lô quýt của anh vẫn còn một viên chưa động đến, cậu nói: “Còn ăn không? Không ăn cho tôi”.
Cố Từ liếc nhìn cậu một cái, rồi đưa xiên kẹo đến bên miệng Khương Bạch đút cho cậu ăn, lý do rất đường hoàng: “Cậu tiếp tục tra đi”.
Khương Bạch không hề cảm thấy có gì không ổn, cắn lấy viên kẹo quýt bọc đường. Cậu còn chẳng cần phải rút ra, Cố Từ đã trực tiếp rút luôn que tre đi.
Rốp rốp…
Trong phòng vang lên tiếng vỏ đường vỡ vụn. Khương Bạch cúi đầu nhìn chằm chằm điện thoại, ngón tay bay lượn nhanh chóng trên màn hình.
Vài phút sau.
Khương Bạch ngẩng đầu, sắc mặt có vài phần đồng cảm, đồng cảm với Tưởng Già Sâm: “Cô ta vào ngày trước hôm cùng Tiểu Tưởng thuê phòng…” Dùng từ uyển chuyển, “…còn có một lần ghi nhận thuê phòng khác. Tôi kiểm tra camera giám sát khách sạn ngày hôm đó, người cùng cô ta vào phòng là người này”.
Trên màn hình là một người đàn ông trẻ tuổi trông khá ưa nhìn. Khương Bạch tiện thể tra luôn thông tin của anh ta.
Sinh viên năm ba đang theo học tại Học viện Điện ảnh.
Khương Bạch tua lại đoạn camera giám sát tối hôm đó.
Trong hình ảnh, lúc đó hai người đều say khướt, lại vô cùng vội vàng, ở ngay cửa phòng đã hôn nhau không kiêng dè ai.
Vì phải xem điện thoại nên lúc này hai người ở rất gần nhau. Khương Bạch có thể ngửi rõ mùi sữa tắm trên người Cố Từ.
Không còn là mùi quýt trước đây nữa.
Mà giống hệt mùi của cậu.
Là mùi sữa.
Sao mà tức con mụ Ninh Dao ghê chứ ==
Gửi phản hồi