Chương 36
Vị trí rạp chiếu phim này không được tốt lắm, bên cạnh có một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24. Gần đây không có phim bom tấn nào chiếu nên ngoài một nhân viên đứng ở quầy bán đồ ăn vặt ra, đại sảnh chỉ có một cặp đôi đang lấy vé ở máy tự động.
Cố Từ đi đến một máy lấy vé khác. Rạp số 8 được anh bao trọn có tất cả 150 chỗ ngồi. Máy lấy vé không ngừng nhả vé ra ngoài, ước chừng cũng phải mấy chục tấm. Lúc này cặp đôi bên cạnh đã lấy vé xong, cô gái khoác tay bạn trai làm nũng: “Em muốn khoai tây chiên phần lớn với Coca đá”.
Chàng trai trêu cô: “Sáng nay không phải em nói muốn giảm cân à?”
Cô gái cười hì hì nói: “Ăn xong bữa này sẽ giảm!”
Hai người vừa nói vừa đi đến quầy bán đồ ăn. Chàng trai mua cho cô gái một thùng khoai tây chiên lớn, một ly Coca đá, còn mua thêm một thùng bỏng ngô nữa, cô gái cười vô cùng vui vẻ.
Cố Từ thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn Khương Bạch đang cúi đầu im lặng nãy giờ, đôi môi mỏng khẽ mấp máy: “Khoai tây chiên, Coca, bỏng ngô, có muốn không?”
Đầu óc Khương Bạch ong ong, chỉ nghe thấy một giọng nói rất xa vọng tới. Cậu chậm mất vài giây mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đen có chút nghi hoặc: “Cái gì?”
Cố Từ hỏi lại lần nữa: “Khoai tây chiên, Coca, bỏng ngô, có muốn không?”
Khương Bạch lắc đầu: “Tôi không ăn mấy thứ đó đâu, anh tự mua phần của mình đi”.
Cố Từ cũng không hứng thú với đồ ăn vặt. Phim sắp chiếu rồi, hai người đi đến quầy soát vé. Cửa soát vé cũng chỉ có một nhân viên. Thấy là hai người đàn ông, anh ta cúi đầu liếc nhìn vé xem phim —
《Yêu say đắm ba trăm sáu mươi ngày》
Anh ta xé đi phần cuống vé với ánh mắt ngầm hiểu, mỉm cười nói: “Rẽ trái rồi đi thẳng là rạp số 8 ạ”.
Rạp chiếu phim được bao trọn tối om và cực kỳ yên tĩnh. Còn 5 phút nữa mới đến 0 giờ, vì chỉ có hai người họ nên rạp phim lười đến mức chẳng thèm chiếu cả quảng cáo. Cố Từ nhìn quanh một vòng, nhân viên cũng không có ở đây.
Anh bật đèn pin điện thoại, dẫn đường phía trước.
Hành lang tối đen chỉ có một vệt sáng yếu ớt. Cố Từ đang đi thì đột nhiên cảm thấy vạt áo bị kéo lại. Anh quay đầu, liền thấy Khương Bạch mỉm cười với mình: “Yên tĩnh quá, phải vịn vào cái gì đó mới có cảm giác chân thực”.
Cố Từ khẽ nhíu mày, không nói gì, đồng thời bước chân cũng chậm lại.
Cả rạp phim muốn ngồi đâu thì ngồi, Cố Từ chọn vị trí gần lối ra. Hai người vừa ngồi xuống, màn hình chiếu phim liền sáng lên, lúc này Khương Bạch mới buông vạt áo Cố Từ ra.
Cùng lúc đó, ba phóng viên bị bỏ lại phía sau đã vào được rạp chiếu phim. Một người chạy thẳng đến quầy hỏi nhân viên: “Hai người vừa rồi đội mũ với đeo khẩu trang vào đây mua vé xem phim nào vậy?”
Nhân viên thấy hành vi cử chỉ của anh ta hơi khả nghi, liếc xéo một cái: “Không biết”.
Lúc này, phóng viên đang kiểm tra poster phim mới nhất ở đại sảnh liên tục gọi: “Lão Uông, lão Uông mau qua đây!”
Lão Uông chính là phóng viên đang hỏi chuyện ở quầy. Nghe thấy giọng nói kích động của đồng nghiệp, anh ta vội vàng chạy qua, liếc nhìn tấm poster phim, sau đó cười toe toét. Thật là trùng hợp làm sao, trên đó là hình của Thẩm Khả Nghi – bạn gái tin đồn của Cố Từ! Lại nhìn ngày công chiếu, chính là hôm nay.
Xem ra Cố Từ và Thẩm Khả Nghi là đến xem suất chiếu đầu tiên bộ phim của cô nàng! Đúng là tình yêu đích thực rồi! Lão Uông vỗ vai phóng viên vừa gọi mình: “Tiểu Lý, cậu mau đi mua hai vé suất 0 giờ đi. Nếu chụp được cảnh tượng nào không phù hợp với trẻ em, trời ạ, năm nay cứ nằm ngửa mà chờ đếm tiền thôi”.
“Được thôi.” Tiểu Lý chạy đến quầy mua vé, vài giây sau, cậu ta mặt mày đưa đám quay lại: “Bao rạp rồi, hết vé”.
“Mẹ kiếp, đám ngôi sao này đúng là lắm tiền.” Lão Uông chửi rủa một tiếng. Anh ta suy nghĩ một chút rồi nói với phóng viên còn lại: “Cậu ở đây đợi Đại Vu và những người khác, tôi với Tiểu Lý mua vé suất chiếu khác vào trong, xem có cơ hội nào lẻn vào rạp của họ không”.
Tiểu Lý nhanh như chớp mua vé xem phim khác rồi đi theo Lão Uông soát vé vào trong.
Nhân viên soát vé thấy lại là hai người đàn ông đi cùng nhau, anh ta cười đầy ẩn ý: “Rạp số 4, đi thẳng đến cuối hành lang”.
Tiểu Lý và Lão Uông lao vào trong. Lão Uông hỏi Tiểu Lý: “Bọn họ ở rạp số mấy?”
“Số 8”.
Hai người đi khắp nơi tìm rạp số 8. Vài phút sau, họ tìm thấy rạp số 8.
Cửa rạp số 8 đang đóng, một nhân viên dựa vào tường nghịch điện thoại. Lão Uông và Tiểu Lý thản nhiên đi tới, đang định đẩy cửa tiến vào thì…
Giọng nói của nhân viên vang lên từ bên cạnh: “Vé”.
Lão Uông trực tiếp đưa qua hai tấm vé màu hồng phấn, cười nói: “Thông cảm chút đi, chúng tôi chỉ muốn xem suất chiếu đầu tiên của thần tượng thôi, đứng ở lối đi là được rồi, đảm bảo không làm phiền khách bao rạp đâu”.
Nhân viên không trả lời, nhưng lại rút đi hai tấm vé màu hồng.
Lão Uông và Tiểu Lý ra hiệu bằng mắt, Tiểu Lý vội vàng lặng lẽ đẩy cửa ra.
Phim vừa mới bắt đầu, Cố Từ đã mất hứng thú. Anh dời mắt khỏi màn hình nhìn sang bên cạnh. Dưới ánh sáng yếu ớt, Khương Bạch cũng không hề nhìn màn hình mà đang cúi đầu nhìn tay mình.
Cố Từ nhìn theo ánh mắt cậu xuống dưới, dưới ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, có thể lờ mờ nhìn thấy một vết cắt nhỏ ở hổ khẩu của Khương Bạch.
“Hình như bị khóa kéo làm xước.” Khương Bạch đột nhiên lên tiếng, khóe môi cong lên một vòng cung nhàn nhạt: “Nhưng không sao cả, với thể chất này của tôi, bị thương bao nhiêu cũng không cần lo lắng, dù sao thì chúng cũng sẽ biến mất hết, như chưa từng tồn tại vậy”.
Trong một thoáng, Cố Từ cảm thấy Khương Bạch lại đang khóc.
Không rơi nước mắt, nhưng lại trông đau buồn hơn cả khóc.
“Anh có biết hoa cúc kim tiền* không?” Khương Bạch như đang nói với Cố Từ, lại như đang tự nói với chính mình, trên mặt không hề có chút biểu cảm nào: “Nó nở hoa vào mùa hè và mùa thu, nhưng hôm nay tôi đã trồng nó vào trong đất. Tôi muốn nó nở hoa vào mùa đông, muốn trước cuối năm nay, lại được nhìn thấy nó nở hoa một lần nữa”.
*Hoa cúc kim tiền (金盏花 – jīnzhǎnhuā): Calendula officinalis, một loài thực vật có hoa màu vàng hoặc cam rực rỡ.
Cố Từ im lặng, đột nhiên kéo tay Khương Bạch qua. Không đợi cậu kịp phản ứng, anh dùng sức tách ngón cái và ngón trỏ của cậu ra, vết thương vừa mới khép miệng ở hổ khẩu Khương Bạch lại rỉ ra những giọt máu đỏ thẫm.
“Aizz!” Khương Bạch đau đến mức lập tức hoàn hồn. Ngũ quan đang vô hồn của cậu lập tức nhăn lại thành một cục, cuối cùng cũng trở nên sống động hơn. Cậu giật mạnh tay về, có chút tức giận: “Anh làm gì thế?”
Cố Từ hỏi: “Đau à?”
Khương Bạch đau đến mức chẳng thể suy nghĩ được gì nữa, cậu phàn nàn: “Đây là thịt đấy, anh nói xem có đau không?”
Cậu cúi đầu, xót xa thổi thổi vết thương ở hổ khẩu lại bị rách toạc ra thêm một chút, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên không phải thịt của mình thì không biết xót, Cố Từ đây đúng là đã dùng hết sức mà!
Trong bóng tối, Cố Từ nói giọng nhàn nhạt: “Đau chính là bằng chứng nó từng tồn tại”.
Động tác thổi hổ khẩu của Khương Bạch khựng lại. Cậu từ từ nghiêng đầu nhìn sang, Cố Từ đã quay mặt đi xem phim rồi. Phim hình như đang chiếu đến đoạn nam nữ chính cãi nhau, trong rạp chiếu phim ồn ào vô cùng, nhưng người đàn ông dưới ánh huỳnh quang vẫn giữ bộ mặt lạnh nhạt vô cảm đó, hoàn toàn lạc lõng với xung quanh.
Khương Bạch đột nhiên hiểu ra lý do Cố Từ làm rách lại vết thương của cậu.
“An ủi thì an ủi…” Khương Bạch lẩm bẩm: “Làm gì mà thô bạo thế”. Một lát sau, cậu cong khóe môi: “Nhưng mà cảm ơn nhé, tuy đau một chút nhưng hiệu quả không tệ”.
Cố Từ không trả lời, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Ở lối đi tối tăm phía xa, một chiếc máy ảnh lặng lẽ thu về.
Lão Uông nằm sấp trên mặt đất, hài lòng lật xem mấy tấm ảnh chụp Cố Từ đang nắm tay “Thẩm Khả Nghi”, cười đến híp cả mắt lại.
Phim chiếu được một phần ba.
Khương Bạch không nhịn được nữa: “Đi không?”
Cố Từ không nói lời thứ hai, đứng dậy đi về phía lối ra, Khương Bạch lập tức đi theo. Hai người rời đi từ một cửa bên khác. Đợi đến khi Lão Uông và những người khác phát hiện ra thì Cố Từ và Khương Bạch đã đi từ lâu rồi. Lão Uông tức chết, vội vàng gọi điện cho phóng viên bên ngoài: “Đại Vu, bọn họ chạy rồi, chặn được họ không?”
Đại Vu “A” một tiếng: “Ra ngoài lúc nào thế? Không nhìn thấy”.
Lão Uông: “…Mẹ kiếp, mấy con mắt của các cậu đúng là mọc để trưng! Ông đây không chụp được mặt của Thẩm Khả Nghi rồi!”
Đại Vu cười hề hề: “Đừng tức giận mà anh Uông, không chụp được mặt Thẩm Khả Nghi thì còn có tin tức khác mà. Em vừa nhận được một tin độc quyền cực sốc về Cố Từ, đảm bảo chúng ta có thể giàu to”.
“Nói nghe thử xem”.
“Trong điện thoại một hai câu nói không rõ được, em ra xe đợi, mọi người mau ra đây đi”.
…
Bên trong cửa hàng tiện lợi.
Khương Bạch ngồi trước chiếc bàn dài, xa xa nhìn thấy xe của đám phóng viên kia lái đi. Cậu tưởng Cố Từ đang ở bên cạnh mình, lên tiếng hỏi: “Sao họ đột nhiên rút lui hết vậy? Lẽ nào phát hiện chúng ta đi rồi?”
Hồi lâu không thấy ai trả lời.
Khương Bạch nghiêng đầu, lúc này mới phát hiện Cố Từ không có ở đó. Cậu đợi một lát, Cố Từ quay lại, anh đặt chiếc túi của cửa hàng tiện lợi lên bàn, ngồi xuống bên cạnh. Khương Bạch tiện miệng hỏi: “Anh mua gì thế?”
“Nước muối sinh lý, tăm bông, băng keo cá nhân.” Cố Từ lần lượt lấy đồ trong túi ra. Anh vặn mở nắp chai nước muối sinh lý, nhúng tăm bông vào cho thấm hết, sau đó quay người đưa bàn tay trống không ra, nói với Khương Bạch: “Đưa tay ra”.
Khương Bạch không ngờ Cố Từ còn nhớ vết thương của cậu, cậu ngơ ngác đưa tay qua.
Cố Từ nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, hơi cúi đầu, hàng mi dài đổ bóng xuống một khoảng nhỏ dưới mắt. Dù đeo khẩu trang kín mít vẫn có thể nhìn thấy sống mũi cao thẳng của anh. Anh tập trung xử lý vết thương cho cậu, khử trùng qua lại ba lần rồi mới xé băng cá nhân ra, động tác thành thạo dán lên cho Khương Bạch.
Trong băng cá nhân có thuốc, ban đầu Khương Bạch thấy hơi đau, nhưng dần dần cảm giác đau biến mất, thay vào đó là cảm giác mát lạnh đặc biệt dễ chịu. Khương Bạch đợi Cố Từ dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, mới ghé sát lại gần hỏi: “Anh xử lý vết thương thành thạo ghê nhỉ, từng học qua à?”
Cố Từ đáp: “Quen tay hay việc”.
Cố Từ trả lời như vậy, Khương Bạch đột nhiên nhớ đến chuyện Tô Qua nói Cố Từ từng đánh đám thiếu niên bất lương phải chạy đến mất dép, cậu không khỏi tò mò: “Trước đây anh thường xuyên đánh nhau à?”
Cố Từ liếc nhìn cậu một cái: “Tôi giống côn đồ lắm sao?”
“Không giống”.
Cố Từ liếc nhìn đồng hồ, sắp một giờ sáng rồi. Anh gói rác lại vứt vào thùng, đứng dậy nói: “Đi thôi, buồn ngủ rồi”. Rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề này.
Khương Bạch lặng lẽ đi theo.
Suốt quãng đường không ai nói gì. Về đến ký túc xá hai người ai về phòng nấy. Bị giày vò cả ngày, Khương Bạch cũng rất buồn ngủ. Cậu nhanh chóng tắm rửa qua loa, không mặc đồ ngủ mà chỉ quấn khăn tắm ngang hông đi ra ngoài, nhắm mắt mò mẫm đến giường rồi ngã vật xuống.
Trong cơn mơ màng, cậu kéo khăn tắm ra ném đi, theo thói quen vùi mặt vào chiếc gối lông vũ mềm mại, như thể lạc vào một rừng quýt, mùi hương quýt thanh mát không ngừng len lỏi vào khoang mũi cậu.
Quýt?
Cánh mũi Khương Bạch khẽ động, cậu hít mạnh một hơi, rồi kinh ngạc mở mắt ra. Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc gối lông vũ hồi lâu, trước mắt từ từ hiện lên hình ảnh buổi sáng.
Buổi sáng —
Cố Từ đã ngủ nude (khỏa thân ) ngay chính vị trí này!
Da Khương Bạch lập tức nóng ran lên như bị bỏng. Cậu dùng cả tay cả chân bò dậy khỏi giường, một chân dẫm xuống tấm thảm trải sàn, kéo chăn quấn quanh người, kín mít không chừa kẽ hở.
Vài giây sau, cậu lại nghĩ, cái chăn này cũng là Cố Từ đã nude đắp qua, da thịt anh đã tiếp xúc thân mật với nó….
“…”
Khương Bạch không giãy giụa nữa, như một cái bánh tét ngã vật về giường. Cậu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thôi kệ, đều là đàn ông cả…”
Nói xong lặng lẽ đưa tay xuống đất mò mẫm hồi lâu, kéo chiếc khăn tắm về lại trong chăn.
Giấc ngủ này của Khương Bạch rất ngon, một mạch không mộng mị đến sáng.
Ngày hôm sau hơn tám giờ cậu mới tỉnh dậy. Thời tiết vẫn rất đẹp, ánh nắng ấm áp phủ đầy căn phòng. Khương Bạch rửa mặt xong xuống lầu, bất ngờ phát hiện Cố Từ đã dậy rồi.
Cố Từ bưng hai bát mì trứng nóng hổi bốc khói nghi ngút ra. Thấy Khương Bạch nhìn mình chằm chằm, anh giải thích bằng giọng nhàn nhạt: “Tôi biết nấu cơm”. Dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Một chút thôi”.
“Một chút” này của Cố Từ đúng là “một chút” thật. Khương Bạch ăn được hai miếng đã không thể ăn nổi nữa, cậu dứt khoát cầm ly lên uống sữa.
Rầm!
Đúng lúc này cửa chính bị tông mở, Lục Quý Thiên hấp tấp lao vào nhà, chạy thẳng lên lầu. Khóe mắt liếc thấy hai người vẫn còn đang ung dung ăn sáng trong phòng ăn, cậu nhóc thắng gấp lại, vài bước chạy vào phòng ăn, miệng như phun lửa hỏi Cố Từ: “Anh, sao anh cứ tắt máy suốt thế!”
Cố Từ mắt cũng không thèm ngước lên: “Hết pin”.
“Hot search nổ tung rồi kìa, điện thoại anh lại hết… Không đúng, chuyện này không quan trọng.” Lục Quý Thiên vỗ một cái lên trán, sau đó tiến lại gần với nụ cười gian xảo, hóng chuyện hỏi: “Anh, người phụ nữ bí ẩn cùng anh có quan hệ mờ ám trong rạp chiếu phim tối qua là ai thế?”
“Phụt!”
Khương Bạch không kiềm chế được mà phun cả ngụm sữa ra ngoài.
Gửi phản hồi