Tìm kiếm Nhảy đến: Bình luận
Header Background Image

Nhận được tin phản hồi từ phía nhà Hách Liên, Thẩm An vui mừng ra mặt, tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng được gỡ xuống. Anh ta quay sang nhìn Thẩm Hà và Thẩm phu nhân, nói: “Bên Hách Liên đã đồng ý rồi. Tiểu Dung không cần phải gả qua đó nữa, em ấy có thể yên tâm phát triển sự nghiệp trong giới giải trí rồi.”

Thẩm Hà thở phào nhẹ nhõm, thầm thấy may mắn vì không phải đem con trai cưng đi làm vật tế thần mà chẳng thu được lợi lộc gì. Thẩm phu nhân tuy cũng vui mừng, nhưng trong lòng vẫn xót xa khôn nguôi vì hai chiếc vòng ngọc đế vương lục quý giá.

Thẩm Hà ra lệnh: “Bà mau thu dọn hai chiếc vòng đó cùng những di vật khác của người phụ nữ kia, giao hết cho Thẩm An. Đợi Tạ Chiết Nguyệt và người nhà Hách Liên đăng ký kết hôn xong xuôi thì để Tiểu An mang qua cho nó.”

Thẩm Hà chẳng mấy để tâm đến hai chiếc vòng đó. Dù sao Thẩm Dung Tâm hiện đang là idol lưu lượng, mang về cho Thẩm gia không ít lợi nhuận và danh tiếng, giá trị mà con trai mang lại còn lớn hơn hai chiếc vòng kia gấp nhiều lần.

“Được rồi.” Thẩm phu nhân đáp lời đầy miễn cưỡng.

Đợi mọi người rời đi, Thẩm phu nhân trở về phòng, lấy hai chiếc vòng đế vương lục trong hộp trang sức ra, dùng khăn lụa lau chùi tỉ mỉ, trong mắt tràn đầy sự luyến tiếc.

Cặp vòng phỉ thúy này quá hợp với lứa tuổi và địa vị của bà, nếu đem cho đi thì khó mà tìm được món thay thế tương xứng, chưa chắc Thẩm Hà đã chịu bỏ ra hơn trăm triệu tệ để mua trang sức mới cho bà.

Nữ quản gia hầu hạ Thẩm phu nhân nhiều năm thấy vậy, không nhịn được lên tiếng: “Nếu phu nhân tiếc rẻ, chi bằng làm một cặp giả rồi đưa qua đó.”

“Giả sao?” Thẩm phu nhân ngạc nhiên.

Nữ quản gia nói tiếp: “Dù sao năm đó khi nhận nuôi Tạ Chiết Nguyệt, mẹ nó bệnh sắp chết, trong nhà cũng chẳng có thứ gì đáng giá. Nói di vật bà ta để lại cho nó là hai chiếc vòng giả thì cũng hợp tình hợp lý thôi mà.”

“Nếu cặp vòng đế vương lục này là hàng thật, thì mẹ của nó sao không bán đi lấy tiền chữa bệnh chứ?” Nữ quản gia bĩu môi khinh thường.

Thẩm phu nhân nghe vậy thấy quá có lý, lập tức sai nữ quản gia đi mua một cặp vòng giả giá vài trăm tệ nhét vào chiếc hộp gỗ cũ kỹ mà mẹ Tạ Chiết Nguyệt để lại. Trong hộp ngoài cặp vòng ra còn có một chiếc khóa trường mệnh bằng bạc đã cũ và vài bức thư ố vàng không rõ người gửi, toàn là những thứ không đáng tiền nên Thẩm phu nhân cũng chẳng buồn tham ô.

“Đưa cái này cho Thẩm An đi.” Thẩm phu nhân cẩn thận cất giấu cặp vòng thật đi, sau đó giao chiếc hộp cho nữ quản gia.

Ở một diễn biến khác, Tạ Chiết Nguyệt sau khi đưa Hách Liên Quyết về căn hộ thì bắt đầu cày game, vừa chơi vừa chỉ đạo Hách Liên Quyết làm việc nhà.

“Con trai, bật robot hút bụi lên.” Tạ Chiết Nguyệt nằm dài trên sô pha, mắt dán vào màn hình điện thoại, miệng sai bảo.

“Thu dọn rác đi.”

“Ném đống quần áo mới mua vào máy giặt.”

“Phơi đồ đi. Có biết dùng giàn phơi thông minh không đấy?”

Hách Liên Quyết nhẫn nhịn đến cùng cực, cuối cùng không chịu nổi nữa, ném phịch cái giẻ lau xuống đất, chỉ thẳng vào mặt Tạ Chiết Nguyệt mắng: “Con lười đến mức nào vậy hả? Cái gì cũng sai ta làm, con còn nhớ ta là cha con không đấy?”

Tạ Chiết Nguyệt liếc nhìn đứa trẻ ba tuổi rưỡi đang nổi đóa, cười lạnh: “Thứ nhất, hiện tại người và con không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào. Thứ hai, bây giờ người là con trai của con, con là ba của người. Và cuối cùng, ngày xưa người sai con làm việc quần quật thì thấy hiển nhiên lắm mà?”

Hách Liên Quyết tức đến nghẹn họng, trừng mắt nhìn Tạ Chiết Nguyệt. Đợi khi nào trẫm quay về Đại Chu, trẫm nhất định phải ban cho thằng nghịch tử này cái thụy hiệu xấu nhất lịch sử! Hoặc đợi trẫm lớn lên, trẫm nhất định phải đè nó xuống đất mà tẩn cho một trận!

“Mau đi làm việc đi, hôm nay người ăn mất của con ba cây kem hot trend rồi đấy.” Tạ Chiết Nguyệt tung cước, đạp trúng mông Hách Liên Quyết, “Không làm xong thì tối nay nhịn cơm.”

Vừa dứt lời, bụng Hách Liên Quyết kêu lên một tiếng ọt ọt. Y ôm bụng, tủi thân nghĩ: Làm hoàng đế Đại Chu bao nhiêu năm, trẫm đã bao giờ phải chịu cái khổ này đâu!

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên, shipper bên ngoài hét lớn: “Giao đồ ăn đây!”

“Ra lấy đồ ăn đi.” Tạ Chiết Nguyệt dùng chân huých nhẹ vào mông Hách Liên Quyết giục.

Hách Liên Quyết không thể ngược đãi cái bụng của mình, đành hậm hực quay đầu, lạch bạch chạy ra lấy đồ ăn, sau đó bày từng hộp một lên bàn.

Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt mới chịu nhấc cái thân ngọc ngà từ sô pha di chuyển sang bàn ăn.

Hách Liên Quyết nhìn bộ dạng lười biếng của Tạ Chiết Nguyệt, bĩu môi: “Con cứ thế này thì võ công sớm muộn cũng phế, chẳng bao lâu nữa ta sẽ đánh bại con thôi.”

“Thế à?” Tạ Chiết Nguyệt cầm lấy cây tăm xỉa răng được tặng kèm, ngón tay khẽ búng một cái. Cây tăm nhọn hoắt găm phập vào vách tường đối diện, ngập sâu đến một nửa.

Hách Liên Quyết: “…”

Hách Liên Quyết không hiểu, rõ ràng thân xác này không phải là thân xác rèn luyện ở Đại Chu, tại sao võ công vẫn còn?

Mặc dù Tạ Chiết Nguyệt cũng chẳng hiểu tại sao, nhưng cậu chỉ cười khẩy: “Với cái trình độ này thì đánh cha vẫn thừa sức.”

Hách Liên Quyết bị chặn họng, ấm ức và lùa cơm vào miệng, thầm quyết tâm: Từ mai trẫm sẽ bắt đầu luyện tập, phấn đấu sớm ngày đè đầu cưỡi cổ cái thằng nghịch tử này!

Tạ Chiết Nguyệt thành thục cắm ống hút vào ly coca, bắt đầu thưởng thức bữa tối.

Ăn được một nửa, điện thoại Tạ Chiết Nguyệt rung lên. Mở ra xem, là lời mời kết bạn Wechat từ Thẩm An.

Ngón tay thon dài lướt nhẹ, chấp nhận lời mời.

Thẩm An: Ngày mai mang theo sổ hộ khẩu và chứng minh thư đến Cục Dân Chính làm thủ tục đăng ký kết hôn.

Tạ Chiết Nguyệt đang uống coca suýt thì sặc: “Mai đi lĩnh chứng luôn á? Có cần gấp thế không?”

Vừa dứt lời, tin nhắn tiếp theo của Thẩm An lại tới.

Thẩm An: Đây là Wechat của gia chủ nhà Hách Liên – chồng sắp cưới của mày. Có việc gì thì liên hệ với ngài ấy, rõ chưa?

Tạ Chiết Nguyệt nhìn tin nhắn mà ngạc nhiên. Người cậu sắp kết hôn lại là gia chủ nhà Hách Liên? Cứ tưởng Thẩm gia giỏi lắm cũng chỉ móc nối được với một chi nhánh phụ nào đó thôi chứ, không ngờ lại là trùm cuối. Chẳng có lý do gì mà chuyện kết hôn với gia chủ nhà Hách Liên lại rơi trúng đầu cậu cả.

Chẳng lẽ…

“Chẳng lẽ gia chủ nhà Hách Liên bị… yếu sinh lý?” Tạ Chiết Nguyệt trầm ngâm suy nghĩ, nhưng tay vẫn nhanh chóng trả lời Thẩm An.

Tạ Chiết Nguyệt: Biết rồi. Lĩnh chứng xong nhớ gửi di vật của mẹ tôi qua đây. Nếu không tôi sẽ thổi gió bên gối với ông chồng gia chủ Hách Liên của tôi đấy.

Đầu dây bên kia, Thẩm An nhìn tin nhắn mà cau mày, cảm thấy Tạ Chiết Nguyệt rời khỏi Thẩm gia bao năm nay ngày càng vô giáo dục.

Thẩm An: Sẽ không quỵt của mày đâu.

Đọc xong tin nhắn, Tạ Chiết Nguyệt quăng điện thoại sang một bên, tiếp tục ăn cơm.

Hách Liên Quyết ngồi bên cạnh nhìn cậu chằm chằm: “Sắp phải gả cho người ta rồi mà con vẫn còn tâm trạng ăn uống à?”

Tạ Chiết Nguyệt hỏi ngược lại: “Người phải làm con của con trai mình mà vẫn còn tâm trạng ăn uống đấy thôi?”

Hách Liên Quyết trừng mắt, trẫm đúng là thừa hơi mới đi quan tâm thằng nghịch tử này!

“Yên tâm đi, cùng lắm là khó đối phó một chút thôi. Con là Thất hoàng tử Đại Chu cơ mà.” Tạ Chiết Nguyệt dựa lưng vào ghế, tự tin nói.

Hách Liên Quyết quay mặt đi: “Ai thèm quan tâm con chứ?”

Giây tiếp theo, Tạ Chiết Nguyệt đẩy hộp cơm rỗng về phía trước, đứng dậy: “Dọn bàn đi.”

Hách Liên Quyết đang ngồi ngẩn ra, trố mắt nhìn bóng lưng Tạ Chiết Nguyệt nghênh ngang bỏ đi.

Ăn uống tắm rửa xong xuôi, Tạ Chiết Nguyệt mới cầm điện thoại, add Wechat của gia chủ nhà Hách Liên theo số Thẩm An đưa.

Lúc này, Hải Thành đã lên đèn. Trong tòa cao ốc chọc trời của tập đoàn Hách Liên, Hách Liên Doanh Chu đang ngồi xử lý văn kiện trong văn phòng có cửa sổ sát đất nhìn xuống toàn cảnh thành phố.

Đang lúc tập trung xem báo cáo, điện thoại hắn hiện lên thông báo kết bạn Wechat với lời nhắn: Vợ chưa cưới của ngài.

Hách Liên Doanh Chu vốn định từ chối, nhưng nhớ ra hôm nay quả thực có một “vợ chưa cưới” sẽ liên lạc, cuối cùng hắn ấn chấp nhận.

Avatar của Tạ Chiết Nguyệt không phải ảnh tự sướng mà là hình một vầng trăng sáng trên bầu trời đêm, bố cục rất nghệ thuật. Hách Liên Doanh Chu nhìn qua, gật đầu nhẹ, gu thẩm mỹ cũng không tệ.

Đúng lúc này, khung chat hiện lên tin nhắn.

Tạ Chiết Nguyệt: Chào chồng tương lai.

Tạ Chiết Nguyệt: Trai 25 tuổi, độc thân, đèo bòng thêm một đứa con. Nếu anh không ngại thì quá tốt.

Hách Liên Doanh Chu nhìn tin nhắn, im lặng một lúc rồi quay sang hỏi trợ lý: “Tạ Chiết Nguyệt có con rồi à?”

Trợ lý lập tức lôi tập hồ sơ đã điều tra kỹ càng ra, đáp: “Dạ thưa sếp, Tạ Chiết Nguyệt vừa nhận nuôi một đứa bé ba tuổi.”

Tiếc là thủ tục mới hoàn tất sáng nay nên họ chưa có ảnh của đứa bé.

Hách Liên Doanh Chu gật đầu hờ hững, sau đó nhắn lại một câu.

Hách Liên Doanh Chu: 9 giờ sáng mai gặp nhau ở quán cà phê trước cửa Cục Dân Chính. Tôi có chuyện muốn bàn bạc.

Gửi xong, Hách Liên Doanh Chu không thèm nhìn điện thoại nữa.

Tạ Chiết Nguyệt đọc tin nhắn, không nhịn được đưa tay vò đầu Hách Liên Quyết: “Ông chồng tương lai của con phong cách lãnh cảm ghê gớm.”

Hách Liên Quyết gạt tay Tạ Chiết Nguyệt ra: “Con có vẻ thích lắm nhỉ?”

Tạ Chiết Nguyệt không chấp nhặt, chỉ nói: “Mai đi cùng con đến Cục Dân Chính một chuyến.”

“Con kết hôn thì trẫm đi làm cái gì?” Hách Liên Quyết khó hiểu.

Tạ Chiết Nguyệt nheo mắt cười gian: “Chẳng lẽ người không nên đi gặp mặt cha dượng của mình sao?”

“Cha… Cha dượng?” Nghe xong hai từ này, Hách Liên Quyết cảm giác như tam quan vỡ nát.

Làm con trai của Tạ Chiết Nguyệt đã đành, giờ lại còn phải làm con của người khác nữa sao?!

Tạ Chiết Nguyệt mặc kệ ông cha đang “nứt toác” tâm hồn, tiếp tục cày game đến tận hai giờ sáng mới chịu đi ngủ.

Năm giờ rưỡi sáng.

Hách Liên Quyết tỉnh dậy, nhìn Tạ Chiết Nguyệt đang ngủ say như chết bên cạnh, hét lớn: “Dậy! Dậy mau! Sắp muộn giờ thượng triều rồi!”

Nghe thấy hai chữ “thượng triều”, Tạ Chiết Nguyệt phản xạ có điều kiện bật dậy như lò xo, sau đó nhìn thấy Hách Liên Quyết đã ăn mặc chỉnh tề đứng đó.

“Cha bị điên à?!” Tạ Chiết Nguyệt gào lên.

Hách Liên Quyết lý lẽ hùng hồn: “Giờ này ở Đại Chu là buổi chầu đã đi được một nửa rồi! Quân đội cũng đã dậy thao luyện, sao con còn chưa dậy luyện võ?”

“Phải biết rằng một ngày không luyện võ, đến khi ra trận…”

Chưa đợi Hách Liên Quyết nói hết câu, Tạ Chiết Nguyệt đã xách cổ ông cha ném ra khỏi cửa, thuận tay nhét cho tờ 50 tệ: “Lượn đi cho nước nó trong! Lúc về nhớ mua đồ ăn sáng cho con.”

Ngoài hành lang, Hách Liên Quyết cầm tờ 50 tệ trong tay, chìm vào im lặng. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, uy nghiêm đế vương của y trước mặt Tạ Chiết Nguyệt đã tan thành mây khói!

Tức quá, Hách Liên Quyết chạy bộ quanh vườn hoa dưới khu chung cư hơn hai mươi vòng, lại đánh thêm hai bài quyền mới bình tĩnh lại được.

Lúc đi về ngang qua tiệm ăn sáng, y lại ngoan ngoãn mua đồ ăn cho Tạ Chiết Nguyệt, bị khách trong quán khen là bé ngoan hiểu chuyện, còn bị một chị gái xinh đẹp véo má hai cái.

Hách Liên Quyết muốn mắng bọn họ là đại nghịch bất đạo, nhưng… thôi, nhịn!

Khi Hách Liên Quyết về đến nhà, Tạ Chiết Nguyệt vẫn còn đang ngủ nướng. Nhìn cái tướng ngủ của cậu, y ngứa tay không chịu được.

Giây tiếp theo, đôi bàn tay nhỏ bé vỗ bép bép lên mặt Tạ Chiết Nguyệt, kèm theo giọng trẻ con lanh lảnh:

“Dậy! Dậy ngay! Mau dậy đi! Hôm nay con phải đi lấy chồng đấy!”

Tạ Chiết Nguyệt giật mình bật dậy: “Hả? Hôm nay mình lấy chồng á?”

Lời tác giả:

Tạ Chiết Nguyệt: Cảm ơn nhé, vẫn chưa load được tin từ hôm nay mình đã thoát kiếp độc thân.

0 Bình luận

Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn.
Ghi chú