Chào Mừng Đến Với Siêu Thị Công Đức – 099

Ở lại Hiếu Thành hơn một tháng, cũng gần hai tháng rồi, cuối cùng Giang Trầm Ý cũng có thể rời đi.

Trước khi đi, cậu cố nhớ lại thời gian mình rời siêu thị, lúc này mới nhận ra đã ba tháng rồi cậu chưa về nhà.

“Chẳng trách mình thấy mệt thế, hóa ra đã ở bên ngoài suốt ba tháng…” Lúc hai người đợi ở phòng chờ VIP để lên máy bay, Giang Trầm Ý rũ rượi, gần như muốn nằm bò ra bàn.

Hoắc Vân Khê nhìn cậu với ánh mắt thoáng chút u sầu, y đỡ cậu dậy, để cậu dựa vào vai mình.

Tinh thần lực hao tổn ở Thủ đô và Hiếu Thành, cùng với vết thương do trúng pháo trên tàu, khiến Giang Trầm Ý đến giờ vẫn chưa hoàn toàn bình phục.

Đặc biệt là trong nửa tháng gần đây, Giang Trầm Ý liên tục mở cổng không gian nhiều lần, lại thêm trận hỏa hoạn thiêu rụi tế đàn, khiến cơ thể vốn chỉ vừa khá hơn một chút lại bị tiêu hao gần như cạn kiệt.

Hoắc Vân Khê cảm thấy không thể ở lại đây thêm nữa, vì vậy, bất chấp sự níu kéo của nhà họ Hoắc, vào ngày thứ ba sau khi mọi chuyện kết thúc, hai người vội vàng rời đi.

Chỉ là, trước khi họ đi, Nguyên Ái Bình dường như có điều muốn nói, nhưng không hiểu sao cuối cùng lại không nói ra.

Hoắc Vân Khê ngờ rằng bà có điều muốn nhờ, chỉ là vì vài lý do nào đó mà không thể nói.

Vì thế, y cũng để lại một tấm danh thiếp cho bà: “Nếu có việc cần, cứ trực tiếp đến đây.”

Nếu không có gì bất ngờ, lần này họ sẽ ở nhà rất lâu.

Dù sao đi nữa, cũng phải dưỡng cho cơ thể của Giang Trầm Ý khỏe lại đã rồi tính!

Nguyên Ái Bình nhìn tấm danh thiếp trong tay, khẽ gật đầu, rồi ngẩng lên, mắt đã hoe đỏ.

“Tiếc quá, không thể để những đứa trẻ khác về gặp ngài một lần. Lần sau, đợi lần sau chúng nó được nghỉ phép về thăm gia đình, tôi sẽ đưa chúng nó đến thăm ngài.”

Còn Tống Miểu, lúc họ rời đi, đã mang đến một lá cờ khen, đây là do các vị phụ huynh trước đó cùng nhau tặng.

Ngoài cờ khen ra, còn có một lá thư cảm ơn, trong đó là những lời mỗi đứa trẻ viết cho Giang Trầm Ý, cùng với những món quà chúng tự tay làm tặng cậu.

Không đắt tiền, nhưng chứa đựng rất nhiều tâm ý.

Đối với sự biết ơn chân thành của bọn trẻ, Giang Trầm Ý đương nhiên sẽ không từ chối.

Thêm cả đặc sản mua ở Hiếu Thành, lúc họ rời đi, từ hai chiếc vali đã biến thành ba chiếc.

Để Giang Trầm Ý được nghỉ ngơi thật tốt, lúc đặt vé máy bay, Hoắc Vân Khê đã cố ý chọn khoang thương gia.

Tất nhiên là tiêu tiền của chính mình…

Giang Trầm Ý vốn định lầm bầm vài câu phung phí, nhưng nghĩ đến đối phương lo lắng cho sức khỏe của mình mới làm vậy, lại thêm đó là tiền của y… cậu liền im bặt.

Đúng vậy, Hoắc Vân Khê lại có tiền rồi!

Là nhà họ Hoắc cho y, đây là khoản hoa hồng mà mỗi đứa con cháu, con dâu con rể nhà họ Hoắc đều có, Nguyên Ái Bình đã đưa thẳng cho Hoắc Vân Khê chi phí của một trăm năm này.

Nếu không, Hoắc Vân Khê lấy đâu ra tiền mua vé khoang thương gia cho Giang Trầm Ý chứ? Dù tấm thẻ không ghi danh kia vẫn còn trong tay y.

Về đến Hoa Thành, Giang Trầm Ý hít một hơi thật sâu không khí quê nhà.

“Quả nhiên vẫn là ở đây dễ chịu…” Cậu xoa xoa eo mình, ngay giây sau, một bàn tay to lớn ấm áp đã đặt lên eo cậu.

“Không khỏe à?”

Người đàn ông đứng sau lưng cậu, nhưng khoảng cách giữa hai người gần như là sát rạt, lúc nói chuyện y còn hơi cúi xuống, giọng trầm hơn một chút.

Nhìn từ phía trước, trông như thể Giang Trầm Ý đang bị Hoắc Vân Khê ôm chặt trong lòng.

Tim Giang Trầm Ý khẽ run lên, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng chưa kịp nghĩ thông suốt thì chiếc xe y hẹn đã tới.

“Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Nhìn chiếc xe thương mại trước mặt, Giang Trầm Ý day trán, có lúc cậu tự hỏi liệu có phải mình mệt mỏi quá nên đầu óc hơi rối loạn không.

Ngồi xe thêm một tiếng nữa, họ mới đến nơi.

Khi nhìn thấy siêu thị trước mặt, cả Hoắc Vân Khê và Giang Trầm Ý đều sững sờ.

Lúc họ rời đi, siêu thị chỉ là một cửa hàng cũ nát tồi tàn, bất cứ ai đến đây cũng đều sẽ nghi ngờ về cái siêu thị ọp ẹp này.

Sau này nhận vài ủy thác, siêu thị mới được mở rộng thêm một chút, nhưng cũng chỉ là mở rộng tầng một mà thôi.

Sau đó đi Thủ đô một chuyến, cứu mạng nhà họ Hạ và Lương lão, Giang Trầm Ý mới lại để siêu thị mở rộng thêm một lần nữa.

Nhưng lúc đó cả hai đều đang ở Thủ đô, không thể về xem được.

Còn vụ án người tẩm hương thì khỏi phải nói… gần như là Giang Trầm Ý phải bỏ tiền túi ra để phá án, may mà lại đến Hiếu Thành một chuyến, giao dịch cuối cùng giúp cậu thu về một lượng lớn điểm công đức.

Năm mươi vạn điểm công đức, trước đó còn có giao dịch với phụ huynh của những đứa trẻ bị bắt nạt, giao dịch với cục trưởng Long vân vân, tổng cộng cậu nhận được hai mươi vạn điểm công đức.

So với 250 điểm còn lại từ vụ án người tẩm hương, quả thực một trời một vực!

Thế là, Giang Trầm Ý, người đang nắm trong tay một khoản tiền lớn, đã mạnh tay chi tiêu một phen ngay trên máy bay.

Tuy cả hai đều biết siêu thị sau khi mở rộng sẽ hoàn toàn khác trước, nhưng nhìn siêu thị rộng ba trăm mét vuông trước mặt, cả hai đều chìm vào im lặng.

“Đây… thật sự là siêu thị à?”

Hoắc Vân Khê vốn đang kinh ngạc, nghe Giang Trầm Ý nói vậy liền bật cười: “Đừng nói nữa, lát nữa siêu thị lại cằn nhằn bây giờ.”

Thứ trước mắt nói là siêu thị, nhưng trông giống một biệt thự sân vườn cỡ nhỏ hơn.

Sau khi họ bước vào cổng chính, thứ đầu tiên nhìn thấy là khoảng sân quen thuộc, tiếp theo mới là tấm bình phong tám mặt không bao giờ thay đổi, chỉ có điều những chữ trên đó đều đã biến mất.

“Không biến mất. Vẫn còn đó, chỉ là không nhìn thấy được thôi.”

Hoắc Vân Khê cúi xuống nhìn Giang Trầm Ý, quả nhiên đôi mắt cậu đã chuyển thành màu vàng nhạt, trong con ngươi cậu phản chiếu rõ ràng tám chữ lớn “Chào mừng đến với siêu thị công đức”.

Phía sau tấm bình phong là các khu vực hàng hóa được phân chia theo công dụng khác nhau, mỗi khu vực đều có cảnh quan bài trí riêng.

Trông thật sự không giống một cái siêu thị chút nào!

Giang Trầm Ý tiện tay đặt hành lý sang một bên, rồi bắt đầu ngắm nghía siêu thị mới của mình.

Giống như hộp trái cây dùng để cai nghiện trước đây, tuy đều là đồ ăn, nhưng lại được xếp vào khu vực cứu mạng.

Trong khu vực này không chỉ có đồ cai nghiện, mà còn có đủ loại thuốc dùng để tạm thời cầm cự hơi thở – những viên thuốc đủ màu sắc trông kỳ lạ, rễ nhân sâm hơn năm trăm năm tuổi, các loại dược liệu đã tuyệt chủng trên thế giới này, thậm chí không còn chút dấu vết nào, vân vân.

Bất kỳ món nào ném ra ngoài cũng đủ khiến vô số người tranh giành.

Mà đây, chỉ là những món hàng được bày trên kệ bên ngoài, tuy cũng thuộc loại hàng hóa quý giá, nhưng phần lớn đều rẻ hơn một chút so với những món ở sau cánh cửa bí mật.

Giang Trầm Ý cũng không biết siêu thị phân chia hàng hóa trong và ngoài cánh cửa bí mật như thế nào, cậu biết có không ít món hàng cực kỳ quý giá dù được định giá hàng vạn điểm công đức vẫn được xếp trên kệ hàng bên ngoài.

Cậu thầm ghi nhớ những món hàng mới được thêm vào, còn Hoắc Vân Khê thì đi thu dọn hành lý.

Siêu thị mở rộng thêm ba trăm mét vuông, khu vực sinh hoạt ở tầng hai đương nhiên cũng rộng hơn không ít, trong đó có căn phòng mà Hoắc Vân Khê hằng ao ước.

Chỉ là, lần này Hoắc Vân Khê lại mong không có phòng riêng, như vậy y có thể nhân cơ hội này ở cùng Giang Trầm Ý 🙂

Trước kia chàng trai trẻ không muốn, nhưng bây giờ… thì chưa chắc.

Tiếc là, siêu thị không chiều theo ý y.

Tầng hai cũng rộng hơn hai trăm mét vuông, có năm phòng – phòng của Giang Trầm Ý, phòng của ba và cha cậu, một phòng của Hoắc Vân Khê, một phòng khách để trống, và cuối cùng là căn phòng đặt ổ mèo, trụ cào móng cho mèo.

Đến cả Ô Đoàn cũng có phòng riêng rồi!

Hoắc Vân Khê vừa thu dọn xong hành lý của hai người, nhét quần áo bẩn vào máy giặt thì thấy Giang Trầm Ý cũng đi lên.

Ô Đoàn từ trong chiếc chuông nhỏ chạy ra, nhìn căn phòng của mình vô cùng hài lòng.

Trong phòng mèo có một ô cửa sổ lớn, trên đó treo một chiếc võng, rất thích hợp để phơi nắng!

Mắt nó sáng lấp lánh, tuy chủ cũ đối xử với nó không tệ, nhưng cũng không cung cấp điều kiện tốt như vậy cho nó.

“Meo~” Con mèo đen kêu lên một tiếng ngọt ngào vào không trung, nó biết rất rõ tất cả những thứ này là do ai chuẩn bị cho mình!

Còn Giang Trầm Ý nhìn căn hộ rộng lớn trước mặt, im lặng một lúc rồi nói: “Vừa hay, đỡ tốn tiền mua nhà.”

Hoắc Vân Khê dở khóc dở cười nhìn cậu, nhưng lời này quả thực quá có lý, khiến y không tài nào phản bác được.

Dù ở Hoa Thành, muốn mua một căn hộ rộng hơn hai trăm mét vuông cũng phải tốn vài triệu, huống chi còn bao gồm cả khoảng sân nhỏ bên dưới.

Tuy Giang Trầm Ý và y đều không thiếu tiền, nhưng cả hai chưa bao giờ coi mình là người có tiền, tiết kiệm được chút nào hay chút đó!

Giang Trầm Ý ngó nghiêng “ngôi nhà mới” của mình, xác nhận đồ đạc cũ vẫn còn đó rồi thì không để ý nữa.

Cậu mở cánh cửa lớn ở tầng một, đặt chiếc trường kỷ (ghế dài) trước kia ra sân, lại mặc cả với siêu thị mua một chiếc bàn trà bày ra, sau đó ôm mèo nằm phơi nắng ngoài sân.

Lúc họ rời Hoa Thành vẫn còn là cuối thu, giờ đã là mùa đông rồi.

Nhưng may mà mùa đông ở Hoa Thành cũng không quá lạnh, lại có nắng chiếu, Giang Trầm Ý chỉ mặc một chiếc áo dài tay lót nỉ là có thể ở ngoài trời.

Cậu nhắm mắt cuộn mình trên trường kỷ, con mèo đen cuộn tròn thành một cục nằm trên ngực cậu, một người một mèo khoan khoái tắm nắng.

Còn Hoắc Vân Khê thì đi hầm canh, phơi chăn, phơi gối, phơi quần áo, dọn dẹp vệ sinh, kiêm luôn việc cãi nhau với siêu thị.

Bởi vì siêu thị nói mọi thứ trong nhà đều sạch sẽ, nhưng Hoắc Vân Khê cho rằng chưa phơi nắng thì không tính!!!

Siêu thị tức đến muốn bốc khói!

Giang Trầm Ý nghe cuộc đối thoại của họ, khóe miệng vô thức cong lên.

Tuy nhiên, sau khi họ về chưa đầy hai tiếng, cửa lớn siêu thị đã bị gõ vang.

Chính xác mà nói, là bị đập vang.

Người bình thường gõ cửa hoặc là hai tiếng hoặc là ba tiếng, quá ba tiếng mà âm thanh lại dồn dập thì đều có thể coi là đập cửa.

Nghe thấy tiếng động dồn dập này, Giang Trầm Ý đột ngột mở mắt, trong mắt lóe lên một tia không vui.

Ngay lúc cậu định đứng dậy, một bàn tay to lớn đã giữ vai cậu lại: “Cậu cứ nghỉ ngơi đi, người này để tôi xử lý.”

Hoắc Vân Khê từ tầng hai nhảy thẳng xuống, trên người vẫn mặc chiếc tạp dề màu hồng do siêu thị “thân ái” (gạch bỏ) trêu ngươi cung cấp, tay áo xắn lên, để lộ những đường cơ bắp rắn chắc trên cánh tay.

Thấy Hoắc Vân Khê định ra mặt, Giang Trầm Ý liền thuận thế nằm xuống lại.

Chỉ có điều, lúc y đi qua, cậu mở miệng nhắc một câu: “Mở cửa thì được, nhưng đừng ra ngoài, kẻ có ác ý không vào được bên trong đâu.”

Bước chân Hoắc Vân Khê khựng lại, y giật chiếc tạp dề trên người xuống, mặt lạnh tanh đi mở cửa.

Lúc y mở cửa, vừa hay người bên ngoài thấy không ai trả lời, đang định giơ tay đập mạnh hơn nữa.

Kết quả, bị Hoắc Vân Khê tóm lấy cổ tay quăng ra ngoài: “Gõ cửa là khách, đập cửa thì anh muốn làm gì?”

Bên ngoài có ba người, người phụ trách gõ cửa là một gã mặc vest, đeo kính râm, trông như vệ sĩ.

Phía sau hắn là một vệ sĩ khác và một cậu ấm trông có vẻ ăn chơi trác táng.

Thấy y xuất hiện, cả ba người đều lộ vẻ kinh ngạc.

Theo thông tin họ nhận được, nơi tự xưng là siêu thị này thực chất là một cửa hàng cũ nát tồi tàn.

Hơn nữa, nghe nói chủ siêu thị là một thanh niên, hiện đang bị thương và còn hơi yếu.

Nhưng… chưa nói đến việc tòa nhà mang phong cách sân vườn rộng lớn này có phải siêu thị hay không, người mở cửa cũng không khớp với thông tin nhận được!

Người đàn ông này đừng nói là bị thương yếu ớt, nếu y mà coi là yếu ớt thì hai tên vệ sĩ kia là cái gì? Tàn phế à?

Hai vệ sĩ theo bản năng nhìn về phía chủ thuê của mình, vị thiếu gia nhà giàu mặc đồ hiệu kia nhìn Hoắc Vân Khê từ trên xuống dưới rồi không chắc chắn hỏi: “Anh chính là Giang Trầm Ý?”

Trong lúc hắn ta đánh giá người khác, Hoắc Vân Khê cũng đang đánh giá hắn.

Nghe thấy giọng điệu khinh thường của gã nhà giàu, y ngước mắt lên, trong đôi mắt vốn sẫm màu chợt lóe lên tia sáng bạc.

“Anh tìm cậu ấy làm gì?” Giọng điệu của y lúc này tuyệt đối không tốt đẹp gì.

Thậm chí còn tạo cho người ta cảm giác, giây tiếp theo y sẽ ra tay đánh bay hai tên vệ sĩ.

Là dân chuyên nghiệp, hai vệ sĩ này ngay từ cái nhìn đầu tiên đã bắt đầu đánh giá sức mạnh của Hoắc Vân Khê.

Rồi rất nhanh họ đi đến kết luận – mình tuyệt đối không đánh lại đối phương, dù cả hai hợp sức cũng không lại.

Người đàn ông này, chỉ đứng trước mặt họ thôi cũng đã tạo ra một áp lực mạnh mẽ!

Gã nhà giàu nhíu mày, tỏ vẻ rất không hài lòng với lời của Hoắc Vân Khê: “Mày quản tao làm gì? Mày gọi nó ra đây, tiểu gia có việc muốn bàn với nó.”

Hoắc Vân Khê khẽ nheo mắt, nhìn gã nhà giàu như thể đang nhìn một miếng thịt trên thớt.

Gã nhà giàu đã lâu không thấy ánh mắt như vậy, cảm nhận được áp lực từ đối phương, có chút chột dạ rụt cổ lại.

“Mày… muốn làm gì? Tao cảnh cáo mày nhé, tao là người nhà họ Lý ở thủ đô, nếu động đến tao, mày không có kết cục tốt đẹp đâu!”

“Người thủ đô?”

Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau Hoắc Vân Khê, Giang Trầm Ý ôm con mèo đen đến đứng sau lưng y, đôi mắt màu nhạt lạnh lùng nhìn hắn.

Thấy chính chủ đã ra mặt, gã nhà giàu ưỡn ngực, thái độ vô cùng vênh váo: “Không sai, tao chính là từ Thủ đô đến…”

Giang Trầm Ý chỉ liếc hắn một cái, còn chẳng buồn nghe hết lời hắn nói, liền vẫy tay với Hoắc Vân Khê: “Đóng cửa.”

Xám xịt, vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt lành gì.

Hoắc Vân Khê cũng không chút khách khí đóng sầm cửa lại, “Rầm” một tiếng, suýt nữa thì đập vào mặt gã nhà giàu.

Gã nhà giàu sững sờ một lúc, sau đó tức đến đỏ mặt, dùng sức đập mạnh vào cánh cửa gỗ.

Nào biết, lúc này siêu thị đã chặn âm thanh của hắn, dù có đập nát tay, người xung quanh cũng không nghe thấy gì.

Đối phương đập nửa tiếng đồng hồ, bên trong vẫn không có chút phản ứng nào.

“Tao không tin! Đi, trèo tường vào! Tao muốn xem nó làm thế nào cản được tao!” Gã nhà giàu chống nạnh, tức giận ra lệnh cho vệ sĩ của mình.

Hai vệ sĩ có vẻ khó xử trước mệnh lệnh này, tự tiện xông vào nhà dân dù sao cũng là phạm pháp…

“Sợ gì!” Thấy họ không nhúc nhích, gã nhà giàu cười khẩy: “Cùng lắm thì bỏ tiền ra hòa giải, yên tâm đi, tao không đến mức tống các người vào tù đâu.”

Có được lời đảm bảo của chủ thuê, họ mới lùi lại vài bước, ước lượng chiều cao của bức tường bên ngoài.

Ba mét, trèo được!

Nhưng khi họ thật sự định trèo qua, nửa người vừa vượt qua thì bỗng cảm thấy một lực cực mạnh đẩy mình một cái, hai người tức thì ngã từ trên tường xuống.

Điều tệ hại nhất là, lúc họ ngã xuống, lại đúng ngay xương cụt chạm đất.

“Áu!” Hai tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang lên bên ngoài, Giang Trầm Ý tò mò quay người lại: “Sao thế nhỉ?”

[Hừ hừ, ta cho chúng một bài học nho nhỏ (# ̄~ ̄#)]

Lần này chỉ là xương cụt, lần sau thì chưa chắc đâu.

Đừng tưởng chỉ ba mét thì không gây ra thương tích gì, chỉ cần siêu thị ra tay, đừng nói ba mét, dù là một mét ngã xuống cũng có thể khiến người ta liệt giường.

Nếu là siêu thị ra tay, vậy Giang Trầm Ý không cần lo lắng nữa.

Chỉ là cậu nghĩ một lát, rồi ghé sát tai Hoắc Vân Khê nói nhỏ một câu.

Sắc mặt y có chút khó coi, nghe xong lời Giang Trầm Ý, y âm u hỏi: “Thật sự không cần tôi cho hắn một bài học sao?”

Khóe miệng Giang Trầm Ý giật giật, một tay bịt miệng và cằm Hoắc Vân Khê lại: “Được rồi, anh đừng có học cái thói bạo lực của siêu thị!”

Siêu thị đang khoái chí nhìn tên vệ sĩ ôm mông từ từ hiện ra một dấu chấm hỏi.

[Ta bạo lực chỗ nào chứ?]

Nhưng Giang Trầm Ý không thèm để ý đến nó, Hoắc Vân Khê lại càng không, y ngồi thẳng dậy từ ghế nằm, mặt mày sa sầm mở cửa lại lần nữa.

Lần này, khí thế trên người y đủ để dọa gã nhà giàu sợ đến run lẩy bẩy.

Ngay lúc gã nhà giàu tưởng đối phương không nhịn được sắp ra tay, thì nghe thấy giọng nói trầm ổn của y: “Kêu kẻ đứng sau lưng anh đích thân đến đây.”

Nói xong, lại đóng cửa lần nữa.

Gã nhà giàu lúc này vừa sợ vừa tức, người đàn ông này rõ ràng không phải người thường, đáng giận là trong tài liệu mình nhận được không hề nhắc đến.

Rõ ràng, hắn cũng đã nhận ra mình bị lừa.

Mà tức giận, một phần là vì bị lừa, phần nhiều hơn là vì Giang Trầm Ý “không biết điều”.

Hắn từ nhỏ đã được mọi người tung hô, dù gặp phải những gia tộc gọi là thế gia, bọn họ cũng đối xử với hắn khách sáo, nhưng không ngờ một kẻ ở nơi hẻo lánh này lại dám chống đối mình!

Điều này đối với hắn, không nghi ngờ gì là không nể mặt hắn!

Hắn nhìn tên vệ sĩ vẫn còn đang nằm rên rỉ trên đất, tức giận hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi.

“Đi rồi à?” Giang Trầm Ý lại nhắm mắt nằm xuống trường kỷ, giọng nói có chút lơ mơ, trông như sắp ngủ gật.

Hoắc Vân Khê sờ trán cậu, rồi “tiện tay” sờ má cậu, giọng dịu dàng dỗ dành: “Đi cả rồi, cậu cứ yên tâm ngủ đi, ngủ dậy là có đồ ăn ngon rồi.”

Chàng trai mở một mắt, ngờ vực nhìn Hoắc Vân Khê: “Anh đang dỗ trẻ con đấy à?”

Ai ngờ, người đàn ông không những không phản bác mà còn cười tủm tỉm gật đầu: “Đúng vậy, đang dỗ cậu đấy.”

Con mắt đang mở kia trợn tròn, có cảm giác kinh ngạc như gặp ma, nhưng rất nhanh cậu nhắm mắt quay đầu đi, miệng lẩm bẩm gì đó.

Hoắc Vân Khê lại xoa đầu cậu rồi vào bếp tiếp tục công việc.

Quả nhiên, đúng như lời Hoắc Vân Khê nói, sau khi Giang Trầm Ý ngủ dậy, trong bếp đã thoang thoảng mùi thức ăn.

Cậu mơ màng mở mắt, còn chưa tỉnh hẳn thì trên mặt đã bị áp một thứ gì đó ấm áp, ẩm ướt.

“Ư!” Cậu giật mình, tỉnh lại mới phát hiện Hoắc Vân Khê đang cầm khăn nóng lau mặt, rửa tay cho cậu.

Giang Trầm Ý còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị Hoắc Vân Khê bế thốc lên kiểu công chúa, cả con mèo đen trong lòng cậu cũng được bế cùng đến bàn ăn.

Lúc này, chàng trai chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại – hành động này của Hoắc Vân Khê thực sự quá ân cần, ân cần đến mức khiến cậu hơi sợ.

“Anh…” Cậu vừa mở miệng, một bát canh đã được đưa đến trước mặt: “Uống canh trước đi, ăn cơm xong rồi nói.”

Hoắc Vân Khê bế con mèo từ trên người cậu xuống, trước khi Ô Đoàn kịp phản đối, y đã đặt một bát cơm mèo trước mặt nó.

“Phần này là của mi, bên trong có ức vịt, thịt bò, thịt nai, tim thỏ và gan gà, nếm thử xem?” Phần này được làm theo khẩu vị lúc con mèo còn sống, không hề cho muối.

Ô Đoàn lộ ra ánh mắt nghi hoặc y như Giang Trầm Ý, nhưng ngửi thấy mùi thơm nồng nàn, nó vẫn không nhịn được, há miệng cắn một miếng thật to.

Sau đó, cả đầu nó chúi vào bát kêu meo meo ăn không ngẩng lên được.

Giang Trầm Ý cũng ăn đến không ngẩng đầu lên được, cậu biết tay nghề của Hoắc Vân Khê rất tốt, nhưng lần này quả thực là xuất thần, thơm không chịu nổi!

Nhìn một lớn một nhỏ cắm cúi ăn, ánh mắt Hoắc Vân Khê rất lâu không rời khỏi người Giang Trầm Ý.

Yết hầu y khẽ chuyển động, cuối cùng cũng bưng bát lên.

Bên kia, gã nhà giàu bị đuổi đi tức tối trở về khách sạn, chưa kịp mách tội với cha mình thì đã thấy một bóng người đáng ghét ở sảnh khách sạn.

“Anh vậy mà cũng ở đây… Không đúng, anh cố ý phải không!”

Sau khi nhìn thấy người đó, gã nhà giàu hiếm khi thông minh được một lần, lập tức phản ứng lại.

Hắn tức giận xông lên, muốn đấm cho người kia một cú thật mạnh, nhưng chưa kịp đến gần đã bị vệ sĩ chặn lại.

“Xem ra, anh đã không thành công rồi.” Thanh niên đứng đối diện gã nhà giàu, mặc một bộ vest màu xanh đậm vừa vặn, cả người trông như sắp đi xem trình diễn thời trang.

Đối mặt với cơn thịnh nộ của gã nhà giàu, vẻ mặt anh ta vẫn giữ nụ cười điềm nhiên, dường như không có gì có thể khiến anh ta kinh ngạc.

Mà thứ gã nhà giàu ghét nhất, chính là vẻ mặt này của anh ta!

“Hạ Li! Anh đừng tưởng mình cũng sẽ thành công, ý đồ của anh người khác đã sớm biết rồi, cậu ấy còn nhờ tôi nhắn lại với anh, bảo anh đích thân đến đó.”

Gã nhà giàu cười khẩy, hắn không tin, một kẻ đạo đức giả như vậy mà siêu thị kia cũng cho vào.

Hạ Li lãnh đạm liếc hắn một cái, giọng ôn hòa nói: “Chuyện đó cũng không liên quan đến anh nữa.”

Nói rồi anh ta vẫy tay với vệ sĩ, rồi cùng những người khác rời khỏi khách sạn.

Sau khi nhìn xe của đối phương đi rồi, gã nhà giàu mới thu lại ánh mắt bất bình của mình.

“Lấy tao làm đá lót đường để dụ người khác à? Mày nghĩ hay thật đấy Hạ Li ạ! Mối thù này tao nhớ kỹ!”

Từ khách sạn đến siêu thị mất gần một tiếng, lúc họ đến nơi, Giang Trầm Ý đã ngủ xong một giấc trưa.

Mà Hạ Li và những người khác đến đây thì thấy cửa siêu thị đang mở toang.

Qua cánh cửa, họ có thể nhìn thấy rõ ràng hai người một mèo đang ngồi trong sân quây quần bên bếp trà.

Hạ Li không xuống xe ngay lập tức, mà qua cửa sổ xe đánh giá chàng trai trẻ trông có vẻ yếu ớt kia.

Tuy nhiên, ngay giây sau, chàng trai và người đàn ông bên cạnh như cảm nhận được điều gì đó, lập tức quay đầu nhìn về phía này.

Anh ta bị phát hiện rồi!

Hạ Li biết mình không thể ngồi trong xe thêm nữa, bèn dẫn người xuống xe đi về phía siêu thị.

Thái độ của anh ta quả thực tốt hơn gã nhà giàu rất nhiều: “Chào cậu, tôi là Hạ Li nhà họ Hạ ở Thủ đô, muốn nhờ giám sát viên giúp một việc.”

Nhà họ Hạ ở Thủ đô, nắm trong tay không ít bệnh viện tư nhân, sau khi biết Giang Trầm Ý có thể khiến người ta khỏi bệnh sau một đêm, họ liền để ý đến chàng trai trẻ này.

Theo anh ta thấy, mình không giống gã nhà giàu chỉ biết uống rượu đua xe kia, kẻ đó không vào được là chuyện bình thường, nhưng mình thì chắc chắn có thể.

Tuy nhiên, chàng trai chỉ liếc anh ta một cái rồi từ chối thẳng thừng: “Về đi, anh cũng giống kẻ lúc trước, đều không vào được đâu.”

Trông thì cũng ra dáng người đấy, nhưng bản chất thì chẳng khác gì nhau.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi