Bậc Thầy Thẻ Sao – 418

Buổi chiều hôm sau trong cuộc họp, Trần Tiêu đột nhiên đề xuất một ý kiến với Trần Thiên Lâm: “Huấn luyện viên, mùa giải trước Niết Bàn đã giành được cúp vô địch giải đấu đội. Mùa giải này ở vòng bảng, em nghĩ có thể để tân binh ra sân nhiều hơn để luyện tập, tích lũy kinh nghiệm thực chiến.”

Trần Thiên Lâm biết mục đích của em trai khi vội vã bồi dưỡng tân binh. Anh liếc nhìn Trần Tiêu một cái, hỏi: “Em thấy nên để ai lên?”

Trần Tiêu đề nghị: “Để Tiểu Tề lên thử xem sao, cậu ấy đã nắm được 80% thẻ bài của em rồi.”

Tân binh được điểm tên là Tề Vân Phi, năm nay mới 16 tuổi. Khoảng thời gian này vẫn luôn theo anh Trần học cách điều khiển thẻ Thực vật, có thể xem là nửa đồ đệ của Trần Tiêu. Nghe vậy, Tiểu Tề vừa phấn khích vừa thấp thỏm liếc trộm huấn luyện viên. Vốn tưởng huấn luyện viên sẽ từ chối, không ngờ Trần Thiên Lâm lại dứt khoát đồng ý: “Được, cứ làm theo lời em nói. Trận sau Tiểu Tề ra sân.”

Trần Tiêu cũng không ngờ anh trai lại dễ nói chuyện như vậy, nhất thời ngẩn người.

Trần Thiên Lâm sắc mặt bình tĩnh, mở màn hình máy chiếu lên nói: “Đối thủ của trận tiếp theo là chiến đội Tinh Không. Mùa giải này, sự gia nhập của Dịch Thiên Dương đã khiến thực lực của Tinh Không tăng lên rất nhiều. A Triết chỉ huy, lấy được 1 điểm coi như hoàn thành nhiệm vụ.”

Tạ Minh Triết gật đầu: “Em hiểu rồi.”

Trần Thiên Lâm nhìn về phía Tiểu Tề: “Tân binh cũng không cần áp lực, cứ xem như là luyện tập chiến thuật thôi.”

Tiểu Tề gật đầu dứt khoát: “Vâng, thưa huấn luyện viên!”

Sau khi kết thúc cuộc họp, Trần Tiêu và Tiểu Tề cùng nhau ra ngoài. Tiểu Tề vô cùng cảm kích nhìn Trần Tiêu: “Anh Trần, cảm ơn anh đã đề cử em. Nếu không, nửa đầu năm nay em căn bản không có cơ hội đánh giải đồng đội đâu…”

Trần Tiêu cười xoa đầu cậu nhóc: “Khách sáo gì chứ, em thật sự rất có thiên phú, cũng rất nỗ lực.”

Trong sáu tân binh mà Niết Bàn tuyển về, Tiểu Tề là fan cứng của Trần Tiêu, đặc biệt thích các thẻ thực vật hắc ám. Kể từ khi cậu nhóc vào câu lạc bộ, những lúc rảnh rỗi, Trần Tiêu cũng đích thân dẫn dắt, truyền thụ cho Tiểu Tề một vài kinh nghiệm. Cậu nhóc tiến bộ rất nhanh. Trần Tiêu cảm thấy chỉ cần bồi dưỡng thêm nửa năm nữa, đến khi mình giải nghệ là có thể để Tiểu Tề tiếp quản, không làm ảnh hưởng đến giải đồng đội của Niết Bàn.

Ba ngày sau, trận Niết Bàn vs Tinh Không quả nhiên kết thúc với tỷ số 1:1, đây là lần đầu tiên Trần Tiêu vắng mặt trong một trận đấu đồng đội của Niết Bàn.

Trên mạng có rất nhiều người hâm mộ tỏ ra thắc mắc và lo lắng, không ít người đoán rằng có phải Trần Tiêu bị bệnh hay không. Trần Tiêu đã công khai tuyên bố: “Mọi người không cần nghĩ nhiều, tôi rất khỏe. Giải đồng đội để tân binh lên sân chỉ là luân phiên bình thường, để các bạn ấy có thêm kinh nghiệm thực chiến mà thôi.”

Người hâm mộ lúc này mới yên tâm.

Thế nhưng, trong suốt một tháng tiếp theo, Trần Tiêu đều không tham gia giải đồng đội, để các tân binh mới tuyển của Niết Bàn thay hắn ra sân. Người hâm mộ ngày càng bất an, đặc biệt là sau khi Trần Tiêu không tham gia, Niết Bàn nhiều lần đối đầu với các đội thực lực trung bình cũng chỉ có thể cầm hòa 1:1, vị trí trên bảng xếp hạng vô cùng nguy hiểm. Mắt thấy vòng bảng nửa đầu năm sắp kết thúc, người hâm mộ mãnh liệt yêu cầu Trần Tiêu ra sân để ổn định thành tích.

Còn có không ít người chửi bới huấn luyện viên: “Trần Thiên Lâm có phải là giành được chức vô địch một lần rồi nên vênh váo, coi thường đối thủ không?”, “Đánh với Phong Hoa mà cũng dám cho tân binh lên, kết quả bị đập cho tơi tả!”, “Niết Bàn đây là đang ‘đóng băng’ Trần Tiêu à?”, “Anh Trần đắc tội với huấn luyện viên rồi sao?”, “Lâm Thần mau để em trai anh lên đi, nghĩ gì vậy trời!”

Trên mạng bàn tán xôn xao, nhưng chỉ có người của Niết Bàn mới rõ — không phải huấn luyện viên “đóng băng” Trần Tiêu, mà là Trần Tiêu chủ động đề nghị để tân binh thay thế mình, huấn luyện viên chỉ là thuận theo ý hắn mà thôi.

Tạ Minh Triết cảm thấy áp lực rất lớn, bèn tìm riêng Trần Tiêu hỏi: “Anh Trần, anh bị sao vậy? Không muốn đánh giải đồng đội à?”

Trần Tiêu nhỏ giọng hỏi: “A Triết, nếu anh đi rồi, em có gánh vác nổi Niết Bàn không?”

Tạ Minh Triết sững sờ: “Ý anh là sao? Anh định đi đâu?”

Trần Tiêu nói: “Sau khi kết thúc mùa giải này, anh sẽ giải nghệ. Để tân binh ra sân cũng là muốn để Tiểu Tề luyện tập nhiều hơn, để sau khi anh đi có thể kế nhiệm vị trí của anh… Tóm lại, anh không thể ở lại Niết Bàn được nữa.”

Tạ Minh Triết không ngốc, rất nhanh đã phản ứng lại: “Anh muốn giải nghệ? Chuyện này liên quan đến anh trai anh?”

Trần Tiêu cười khổ: “Cũng có thể nói là vậy, anh không muốn gặp lại anh ấy nữa.”

Trần Thiên Lâm đi ngang qua hành lang, vừa hay nghe thấy đoạn đối thoại này. Anh dừng bước ở góc rẽ, sắc mặt lạnh đến mức gần như trắng bệch — hóa ra cảm giác bị người mình quan tâm ghét bỏ là như thế này, giống như trái tim mềm yếu bị người ta hung hăng giẫm nát dưới chân.

— Anh không muốn gặp lại anh ấy nữa.

Lời nói của Trần Tiêu, từng chữ từng câu rõ ràng vang lên bên tai.

Trần Tiêu không muốn gặp anh. Trần Tiêu đã rất lâu rồi không gọi anh là “anh trai”. Khi đối diện với ánh mắt của anh, hắn sẽ như bị điện giật lập tức né tránh. Nghĩ đến đứa trẻ hồi nhỏ ỷ lại rúc vào lòng mình, ôm mình ngủ, trái tim Trần Thiên Lâm đau đớn vô cùng.

Họ đã từng thân mật không một kẽ hở như vậy. Anh đã từng bao dung Trần Tiêu vô điều kiện, lại vì quá tự tin mà lạnh lùng đẩy đứa em trai yêu mình sâu đậm ra xa. Bây giờ muốn cứu vãn, cũng phải xem Trần Tiêu có bằng lòng quay đầu lại hay không.

Với tính cách cứng cỏi của Trần Tiêu, e rằng không dễ dàng thay đổi ý định như vậy.

Trần Thiên Lâm nhẹ nhàng nhắm mắt lại, liền nghe Tạ Minh Triết tiếp tục nói: “Anh Trần, chuyện giữa anh và sư phụ em không tiện hỏi. Nhưng em hy vọng anh có thể suy nghĩ kỹ rồi hẵng quyết định. Nếu anh thật sự muốn đi, mọi người sẽ không nỡ xa anh đâu.”

Trần Tiêu mỉm cười vỗ vai Tạ Minh Triết: “Anh biết, anh đã nghĩ rất kỹ rồi. Em yên tâm, trước khi giải nghệ anh sẽ bàn giao công việc cho tốt, không để thành tích của Niết Bàn bị ảnh hưởng. Dù có giải nghệ, anh cũng sẽ thường xuyên về thăm mọi người.”

Tạ Minh Triết khẽ thở dài: “Được rồi, em tôn trọng quyết định của anh.”

Giọng Trần Tiêu đầy áy náy: “Xin lỗi nhé, sau này Niết Bàn phải vất vả cho em rồi.”

Tạ Minh Triết cười: “Anh đừng nói vậy, Niết Bàn là do chúng ta cùng nhau thành lập. Anh có việc phải tạm thời rời đi, em là người ở lại nhất định sẽ cố gắng dẫn dắt đội thật tốt, lúc nào cũng chờ anh quay lại.”

Hai người ôm nhau một cái, tạm biệt ở cửa. Trần Tiêu vừa vào phòng, liền nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài. Hắn cứ tưởng là Tạ Minh Triết, nhưng khi mở cửa ra lại bắt gặp ánh mắt bình thản của Trần Thiên Lâm.

Trần Tiêu ngẩn người, giọng điệu có hơi cứng nhắc: “Huấn luyện viên, có việc tìm em sao?”

Trần Thiên Lâm nói: “Vào phòng nói chuyện đi.”

Trần Tiêu cứng rắn ngăn anh lại, nói: “Phòng em hơi bừa bộn, có chuyện gì cứ nói ở đây đi.”

Vào khoảnh khắc đó, hắn dường như thấy trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng của anh trai thoáng qua một tia đau đớn… Nhưng rất nhanh, sắc mặt của Trần Thiên Lâm đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, thản nhiên nói: “Nếu thật sự không muốn gặp anh, em có thể học theo cách làm của Dịch Thiên Dương năm đó, giữ lại thông tin tuyển thủ ở liên minh, nghỉ ngơi một thời gian, ra ngoài thư giãn rồi hãy quay về. Tư cách đăng ký của tuyển thủ, liên minh có thể giữ lại tối đa ba năm — Trần Tiêu, hãy chừa cho mình một con đường lui, anh không muốn em phải hối hận.”

Cảm giác hối hận quá khó chịu, anh bây giờ mỗi giây mỗi phút đều đang trải qua. Trần Tiêu muốn hoàn toàn buông bỏ quá khứ nên mới muốn rời đi, nhưng Trần Tiêu vẫn yêu thích trò chơi này, vẫn đam mê sân đấu này, từ bỏ hoàn toàn thật sự không đáng.

Anh hy vọng em trai có thể chừa lại cho bản thân một con đường lui, tương lai bất cứ lúc nào cũng có thể thay đổi ý định. Nếu lúc đó anh cũng chừa cho mình một con đường lui, không nói những lời tuyệt tình như vậy, hai anh em họ đã không đi đến bước đường ngày hôm nay.

“Trần Tiêu, anh nợ em một lời xin lỗi… những năm qua, xin lỗi em.” Trần Thiên Lâm tiến lên một bước, thăm dò đưa tay ra định chạm vào vai em trai, kết quả Trần Tiêu lập tức lùi lại né tránh, vẻ mặt đó quả thực có thể dùng câu “tránh như tránh tà” để hình dung.

Sắc mặt Trần Tiêu rất khó coi: “Anh không cần phải xin lỗi, vốn dĩ là do em tự làm tự chịu, không cần anh thương hại.”

“…” Bàn tay Trần Thiên Lâm cứng đờ giữa không trung, không khí trở nên vô cùng khó xử.

Đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn, anh chủ động đưa tay ra muốn tiếp xúc với người khác.

Vậy mà lại bị né tránh.

Trần Thiên Lâm không biết thế giới tình cảm của người bình thường là như thế nào. Trước đây anh cảm thấy không sao cả, nhưng bây giờ đã khác. Anh phát hiện sự khác biệt của mình đối với Trần Tiêu. Tình cảm mười một năm trời giữa họ khiến anh không thể nào buông bỏ được. Vì vậy, anh mới muốn thử chủ động tiếp xúc với Trần Tiêu. Giống như một đứa trẻ đang tập tễnh học đi, về mặt tình cảm, anh quả thực là một người mới.

Sự né tránh của Trần Tiêu khiến trong lòng Trần Thiên Lâm có chút hụt hẫng. Anh khẽ thở dài, cố gắng bình tĩnh nói: “Trần Tiêu, anh làm việc chưa bao giờ hối hận, đây là lần đầu tiên anh thật sự hối hận, anh xin rút lại những lời đã nói trước đây. Chúng ta thử bắt đầu lại từ đầu, có được không?”

“Anh đùa tôi đấy à? Trước thì bảo tôi từ bỏ hoàn toàn, được thôi, tôi từ bỏ rồi, kết quả bây giờ anh lại nói muốn bắt đầu lại từ đầu? Anh xem tôi là con chó nhỏ gọi thì đến, đuổi thì đi sao?” Trần Tiêu dùng sức hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nhìn Trần Thiên Lâm: “Anh, công ơn dưỡng dục của anh đối với tôi, tôi ghi lòng tạc dạ. Nhưng tôi, Trần Tiêu, cũng sẽ không để anh sỉ nhục hết lần này đến lần khác như vậy!”

Trần Tiêu nói xong liền quay người “Rầm” một tiếng đóng sập cửa lại. Trần Thiên Lâm bị ăn một cái đóng cửa vào mặt, suýt chút nữa thì bị cửa đập vào mũi.

Anh cứng đờ tại chỗ, nhất thời có chút hoang mang.

Anh nói sai rồi à? Không nên nói như vậy?

Xem ra, Trần Tiêu đã hiểu lầm rằng anh đang trêu đùa hắn. Thật ra không phải vậy, chỉ là từ nhỏ anh đã không hiểu rõ về chuyện tình cảm, lại quen thói tự tin, nên đã đưa ra phán đoán sai lầm. Bây giờ cuối cùng cũng hiểu rõ người mình không nỡ rời xa nhất chính là Trần Tiêu, nên muốn theo đuổi em ấy trở về. Chỉ tiếc là, Trần Tiêu đã chạy quá xa, muốn mang em ấy về cũng không phải chuyện dễ dàng.

Trần Thiên Lâm đau đầu day trán, quay người trở về phòng ngủ.

Sau khi về phòng, anh liền ngồi trước bàn mở quang não cá nhân lên, tìm kiếm xem mọi người thường sẽ biểu đạt cảm xúc “thích” như thế nào.

Anh cần phải thông qua dữ liệu để phân tích kỹ lưỡng cách biểu đạt cảm xúc của con người bình thường, sau đó tiến hành học tập một cách khoa học, nghiêm túc. Sau khi tìm kiếm một vòng trên mạng, anh rất nhanh đã tìm ra những câu nói có tần suất xuất hiện cao nhất mà mọi người thường nói với người mình thích—

Anh thích em… Quá thẳng thắn.

Bảo bối, anh nhớ em… Sến quá.

Em yêu, tối nay phải mơ thấy anh nhé… Thôi bỏ đi, Trần Tiêu mơ thấy anh có lẽ sẽ là ác mộng.

Xem qua xem lại, cuối cùng Trần Thiên Lâm đã chọn ra một vài câu nói tương đối bình thường, ghi chép lại làm tài liệu học tập.

Anh đột nhiên cảm thấy, việc chung sống với một người khác thật sự là một môn khoa học.

Học cách yêu một người là thử thách lớn nhất trong cuộc đời anh từ trước đến nay. Anh thấy việc này khá thú vị, và quả thật đã học được không ít điều từ những câu chuyện tình yêu mà anh tìm hiểu.

Chỉ còn nửa tháng nữa là vòng bảng kết thúc. Trần Thiên Lâm không vội vàng theo đuổi Trần Tiêu — hành động vừa rồi đã chứng minh, vội vàng bày tỏ, Trần Tiêu sẽ chỉ càng ghét anh hơn. Anh phải học trước đã, học xong rồi mới thực hành.

Nhờ có Trần Tiêu tham gia vào giải đồng đội, sự ăn ý của hắn và Tạ Minh Triết cao hơn tân binh rất nhiều. Ba trận đấu tiếp theo, Niết Bàn đều đánh rất thuận lợi, cuối cùng cũng giữ được một suất vào vòng play-offs một cách hú vía.

Người hâm mộ ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì mùa giải trước Niết Bàn cũng vào vòng trong với vị trí thứ tư rồi giành chức vô địch, đội tuyển này vốn nổi tiếng với những cú lội ngược dòng, nên mọi người cũng không quá lo lắng cho vòng play-offs.

Vòng bảng nửa đầu năm kết thúc, liên minh theo thông lệ cho nghỉ phép.

Trần Thiên Lâm trở về nhà. Ba mẹ thấy anh về đều rất bất ngờ, vì con trai từ khi làm tuyển thủ chuyên nghiệp rất ít khi về nhà, toàn ở một mình bên ngoài, tình cảm với ba mẹ nhạt như người dưng. Trần Quân Vi và Tần Thư Lan đã quen với sự xa cách của con trai, kết quả lần này, Trần Thiên Lâm không chỉ về mà lại còn mua quà cho họ?

Trần Thiên Lâm đặt chiếc vòng cổ kim cương mua cho mẹ và chiếc thắt lưng da phiên bản giới hạn mua cho ba lên bàn, vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Con không biết ba mẹ có thích không. Bao năm nay con chưa từng tặng quà cho ba mẹ, sau này mỗi năm con đều sẽ tặng.”

Ba mẹ anh sững sờ, nhìn Trần Thiên Lâm như nhìn một người xa lạ.

Trần Thiên Lâm phát hiện sắc mặt hai người có chút kỳ lạ, liền nhướng mày hỏi: “Hai người không thích sao?”

Trần Quân Vi vội gật đầu: “Thích chứ. Chỉ là bất ngờ quá…”

Tần Thư Lan thì hai mắt đỏ hoe, cầm chiếc vòng cổ kim cương mà con trai tặng, cảm động đến rơi nước mắt.

Trần Thiên Lâm thấy dáng vẻ kích động của họ, giọng điệu hiếm khi ôn hòa: “Tối nay mẹ nấu thêm vài món ăn gia đình đi, cả nhà chúng ta đã lâu rồi chưa ăn cơm cùng nhau.”

Tần Thư Lan lập tức gật đầu: “Được, mẹ đi siêu thị mua đồ ăn ngay!”

Trần Thiên Lâm nói: “Tiện thể mẹ nhắn cho Trần Tiêu, bảo em ấy về ăn cơm luôn.”

Tần Thư Lan không nghĩ nhiều, lập tức gửi tin nhắn cho con trai út.

Trần Tiêu không muốn gặp Trần Thiên Lâm, nhưng ba mẹ nuôi đối xử với hắn rất tốt. Mẹ gọi hắn về ăn cơm, hắn vẫn phải nể mặt, lập tức trả lời: “Con biết rồi mẹ, tối con về. À, con có thể dẫn bạn trai về nhà được không ạ?”

Tần Thư Lan ngẩn người, lập tức đưa quang não qua cho chồng xem: “A Tiêu nói muốn dẫn bạn trai về nhà, nó yêu đương từ khi nào vậy?”

Trần Quân Vi: “Anh cũng không biết nữa.”

Hai người đồng loạt nhìn về phía Trần Thiên Lâm. Sắc mặt của anh lập tức lạnh xuống, nói: “Nếu A Tiêu đã muốn giới thiệu bạn trai cho ba mẹ biết thì cứ để em ấy đưa về.”

Vợ chồng họ đều cảm thấy ánh mắt của cậu con trai cả lạnh đến đáng sợ.

Tần Thư Lan trả lời: “Được chứ, vậy mẹ nấu thêm nhiều món, con cứ dẫn bạn trai về ăn cơm nhé!”

Trần Thiên Lâm không nói thêm gì nữa, lên lầu đi tắm.

Tần Thư Lan thì đích thân đẩy xe đi siêu thị trong khu để mua thức ăn. Con trai út muốn dẫn bạn trai về nhà, bữa cơm gặp mặt phụ huynh đầu tiên này đương nhiên phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Bà tỉ mỉ chọn rất nhiều rau củ tươi và thịt cá, về nhà liền bắt đầu bận rộn.

Lúc bữa tối được chuẩn bị xong đã là sáu giờ, Trần Tiêu cũng vừa hay về đến nhà.

Đi cùng hắn còn có Trịnh Dương, hai người xách theo một đống quà cáp lớn nhỏ.

Vừa vào nhà, Trần Tiêu liền đi tới ôm mẹ một cái, cười nói: “Mẹ, lâu rồi không gặp!”

Tần Thư Lan cười tủm tỉm ôm con trai: “A Tiêu, con hình như gầy đi rồi, có phải thi đấu vất vả lắm không?”

Trần Quân Vi ở bên cạnh nói: “Cũng không gầy đâu, thế này là vừa đẹp, trông có tinh thần hơn nhiều.”

Trần Tiêu mỉm cười: “Ba, mẹ, con xin giới thiệu, đây là Trịnh Dương, bạn trai của con.”

Trịnh Dương hôm nay mặc vest chỉnh tề, trông còn đẹp trai hơn bình thường vài phần, vóc dáng cao lớn vạm vỡ, đối với bậc trưởng bối cũng vô cùng lễ phép. Cậu ta xách một đống quà đưa cho hai người, cúi đầu chào: “Cháu chào chú, chào cô ạ!”

“Tiểu Trịnh, cháu khách sáo quá làm gì, đến ăn bữa cơm thôi mà mua nhiều đồ thế…” Tần Thư Lan đặt quà xuống, ấn tượng đầu tiên về Trịnh Dương rất tốt. Chàng trai vừa đẹp trai vừa rạng rỡ, đứng bên cạnh con trai mình trông cũng rất xứng đôi. Bà lập tức mời Trịnh Dương vào nhà: “Mau vào ngồi đi, chuẩn bị ăn cơm.”

Trịnh Dương và Trần Tiêu vừa ngồi xuống đã thấy một người đàn ông từ trên lầu đi xuống.

Trần Thiên Lâm vừa mới tắm xong, mặc một bộ đồ ở nhà rất rộng rãi, tóc còn chưa khô, những sợi tóc ướt áp vào bên tai càng tôn lên khuôn mặt trắng nõn. Ngũ quan của người đàn ông tinh xảo như được vẽ ra, một đôi mắt đặc biệt xinh đẹp, chỉ là trong con ngươi màu nhạt không hề có chút hơi ấm nào. Ánh mắt anh lạnh lùng, sắc bén quét qua phòng ăn khiến nhà ăn vốn đang náo nhiệt như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức lạnh toát.

Nhìn Trần Thiên Lâm từng bước một đi xuống cầu thang, mọi người chỉ cảm thấy sau lưng như có một luồng gió lạnh thổi qua, khiến người ta rùng mình.

Trịnh Dương lần đầu tiên đến ra mắt phụ huynh, con trai cả lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Trịnh Dương. Tần Thư Lan có chút lúng túng, nhanh chóng giảng hòa: “Thiên Lâm, đây là Tiểu Trịnh, bạn trai của em trai con.”

Trịnh Dương nhiệt tình nói: “Anh, mau đến ngồi đi.”

Trần Thiên Lâm thản nhiên liếc cậu ta một cái: “Ai là anh của cậu?”

Trịnh Dương vẫn giữ nụ cười trên môi, còn đưa tay ra nhẹ nhàng khoác lên vai Trần Tiêu: “Anh trai của A Tiêu tự nhiên chính là anh của em.”

Trần Thiên Lâm liếc nhìn bàn tay đang đặt trên vai em trai mình, ánh mắt sắc như dao, gần như muốn chặt đứt ngón tay của Trịnh Dương ra thành từng mảnh. Trịnh Dương lập tức rụt tay về trong vô thức, cả người cứng đờ ngồi xuống, có chút khó hiểu nhìn Trần Tiêu.

Trần Tiêu căn bản không nhìn cậu ta, cũng không nhìn anh trai, tự mình cúi đầu nhìn chằm chằm vào thức ăn trên bàn.

Bầu không khí có chút kỳ lạ, Tần Thư Lan đành phải mở lời phá vỡ sự im lặng: “Ăn cơm, ăn cơm trước đã.”

Trịnh Dương rất hoạt ngôn, bầu không khí đang đóng băng rất nhanh đã trở nên náo nhiệt trở lại. Tần Thư Lan hỏi cậu ta làm việc ở đâu, Trịnh Dương nói mình mở câu lạc bộ gym, hiện tại đã có ba chi nhánh, còn nói thêm một vài kiến thức liên quan đến gym, hai người trò chuyện rất hợp ý.

Trần Thiên Lâm từ đầu đến cuối đều im lặng không nói, lạnh lùng ăn cơm.

Trên bàn ăn chủ yếu là Trịnh Dương và Tần Thư Lan nói chuyện, Trần Tiêu thỉnh thoảng xen vào vài câu. Lúc Tần Thư Lan hỏi đến kế hoạch cho kỳ nghỉ, Trần Tiêu đột nhiên nói: “Con với Tiểu Dương đã đặt vé rồi, ngày kia sẽ đi du lịch.”

Trịnh Dương gật đầu: “Đúng vậy ạ, bận rộn cả nửa năm rồi, bọn con muốn đi du lịch cùng nhau, thư giãn một chút.”

Trần Tiêu nói: “Còn một chuyện nữa, con muốn xin phép ba mẹ — sau khi mùa giải này kết thúc, con sẽ tuyên bố giải nghệ, sau đó sẽ cùng Tiểu Dương kết hôn, nhận nuôi một đứa trẻ, dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc gia đình.”

Trịnh Dương nhẹ nhàng nắm lấy tay Trần Tiêu, mỉm cười nói: “Cô chú yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc cậu ấy thật tốt. Cháu không có ba mẹ, nên con rất trân trọng đoạn tình cảm này với Trần Tiêu. Bọn cháu quen nhau hơn mười năm, ở bên nhau cũng đã hơn nửa năm rồi. Cuối năm nay đợi cậu ấy giải nghệ, bọn cháu sẽ kết hôn, sau đó sẽ yên tâm sống những ngày tháng nhỏ của mình, hy vọng cô chú có thể đồng ý.”

Trần Thiên Lâm ngẩng đầu lên, mặt không biểu cảm nhìn Trịnh Dương.

Tần Thư Lan và Trần Quân Vi nhìn nhau, rõ ràng có chút bất ngờ khi con trai út lại nhanh chóng đưa việc “kết hôn” vào lịch trình như vậy. Nhưng với tính cách của Trần Tiêu, đối với tình cảm rất nghiêm túc, nếu không phải là muốn đi đến hôn nhân, thì tuyệt đối sẽ không dẫn bạn trai về nhà.

Quen biết từ cô nhi viện, biết rõ gốc gác; tính cách của Trịnh Dương thẳng thắn, nhiệt tình, đối với Trần Tiêu cũng đặc biệt ân cần, chu đáo, trên bàn ăn còn liên tục gắp thức ăn cho Trần Tiêu, hai người trông tình cảm rất tốt. Với tư cách là người làm ba làm mẹ, họ thật sự không có lý do gì để phản đối.

Thấy được sự tán thành trong mắt vợ, Trần Quân Vi bèn mỉm cười nói: “Chuyện hôn nhân đại sự, các con tự mình quyết định là được. Ba mẹ sẽ không phản đối. Chỉ là, chi tiết về đám cưới còn phải bàn bạc trước, để ba mẹ còn chuẩn bị.”

Tần Thư Lan cười nói: “Đúng vậy, chỉ cần Trần Tiêu bằng lòng, mẹ đương nhiên đồng ý.”

Trần Thiên Lâm đột nhiên nói: “Con không đồng ý.”

Giọng nói này lạnh như băng đá, bầu không khí cả bàn ăn lập tức đóng băng.

Sống lưng Trần Tiêu hơi cứng lại, siết chặt nắm đấm dưới bàn. Trần Quân Vi và Tần Thư Lan nhìn nhau, rất thức thời cúi đầu ăn cơm, giả vờ như không biết gì cả.

Trần Thiên Lâm đứng dậy, nhìn em trai nói: “Trần Tiêu, em lên lầu với anh, anh có chuyện muốn nói với em.”

Trịnh Dương nhướng mày: “Anh có chuyện gì mà không thể nói ở đây sao?”

Trần Thiên Lâm nói: “Không tiện, anh em chúng tôi cần nói chuyện riêng.”

Trịnh Dương đứng dậy, nhìn chằm chằm Trần Thiên Lâm: “Anh muốn làm gì?”

Trần Thiên Lâm bình tĩnh nói: “Trịnh Dương, đây là chuyện giữa anh em chúng tôi, cậu tốt nhất đừng xen vào.” Anh nói xong liền nhìn sang Trần Tiêu, ánh mắt hiếm khi dịu dàng, “Trần Tiêu, anh muốn nói chuyện riêng với em. Em cho anh một cơ hội, được không?”

Trần Quân Vi và Tần Thư Lan đang cúi đầu ăn cơm đều kinh ngạc — Trần Thiên Lâm chưa bao giờ dùng giọng điệu mềm mỏng như vậy để nói chuyện với ai, đây không phải là giọng điệu ra lệnh lạnh lùng thường ngày, mà là một lời thỉnh cầu mang theo sự thương lượng.

Trần Tiêu im lặng một lát rồi mới nói: “Được, em cũng muốn nói chuyện rõ ràng với anh.”

Trịnh Dương lo lắng nhìn hắn. Trần Tiêu đưa cho đối phương một ánh mắt an ủi, nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay Trịnh Dương, quay người đi theo Trần Thiên Lâm lên lầu. Hai người đi thẳng lên sân thượng tầng ba. Một cơn gió đêm thổi qua, giọng nói của Trần Thiên Lâm thuận theo gió đêm truyền đến tai, không còn lạnh lẽo như thường ngày, ngược lại còn mang theo một tia dịu dàng: “Em và Trịnh Dương diễn kịch là để anh tin rằng em đã hoàn toàn buông bỏ rồi, phải không?”

Toàn thân Trần Tiêu khẽ run lên — Sao anh ấy lại biết hết mọi chuyện! Diễn xuất của mình tệ đến vậy sao?

Trần Thiên Lâm như thể nhìn thấu tâm tư của em trai, nói: “Lần này, diễn xuất của em không tệ, sự phối hợp của Trịnh Dương cũng rất xuất sắc. Nhưng, anh đã quá hiểu em. Em không phải là loại người ba phải, không thể nào nhanh như vậy đã yêu người khác. Vì một chấp niệm mà em có thể nhẫn nhịn năm năm để quay lại liên minh, em đã thích anh nhiều năm như vậy, sao có thể dễ dàng buông bỏ?”

Ngón tay Trần Tiêu hơi run rẩy: “Tôi bị anh vạch trần ngay tại chỗ, có phải khiến anh rất có cảm giác thành tựu không?” Hốc mắt hắn lập tức đỏ lên, hung hăng trừng mắt nhìn Trần Thiên Lâm, “Đúng vậy, tôi không dễ dàng buông bỏ, nên tôi mới cần thời gian để hoàn toàn có thể rời xa anh, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Nếu anh đã hiểu, không thể giả vờ thành toàn cho tôi sao? Coi như tôi cầu xin anh, cho tôi một sự giải thoát dứt khoát được không!”

Giọng nói của Trần Tiêu mang theo sự khàn đặc rõ rệt, ngón tay run rẩy tiết lộ cảm xúc đau khổ.

Trần Thiên Lâm đau lòng vô cùng. Anh không biết nên an ủi Trần Tiêu thế nào. Anh đã tra cứu tài liệu, lúc các cặp đôi cãi nhau, nếu một bên quá kích động, bên còn lại có thể dùng những hành động như ôm, hôn để ổn định lại cảm xúc của đối phương.

Nghĩ đến đây, Trần Thiên Lâm liền tiến lên một bước, nhẹ nhàng kéo lấy cổ tay Trần Tiêu, kéo đối phương vào lòng mình, cố gắng ôm em trai một cách dịu dàng nhất, dùng ngón tay vuốt nhẹ sống lưng Trần Tiêu như đang dỗ dành.

Động tác này anh làm không được quen cho lắm, dù sao trước đây anh ghét nhất là tiếp xúc với người khác, huống chi là chủ động ôm một ai đó.

Thế nhưng, vào khoảnh khắc anh ôm cơ thể đang run rẩy của em trai vào lòng, Trần Thiên Lâm phát hiện, đáy lòng mình không hiểu sao lại có chút mềm mại, giống như hồi nhỏ, lúc Trần Tiêu lần đầu tiên rúc vào lòng anh ngủ vậy.

Hơi ấm cơ thể của người kia truyền qua lớp da. Người em trai đang run rẩy nhè nhẹ thật khiến người ta đau lòng. Trần Thiên Lâm không khỏi siết chặt vòng tay, ôm trọn cả người Trần Tiêu vào lòng mình.

Bị anh trai đột ngột ôm lấy, mũi ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng trên người anh, Trần Tiêu lập tức ngây dại.

Tình huống gì đây? Trần Thiên Lâm hôm nay bị động kinh à!

Ngay sau đó, bên tai Trần Tiêu liền vang lên giọng nói dịu dàng của Trần Thiên Lâm: “Để em phải đau lòng, anh thật sự xin lỗi, sau này sẽ không như vậy nữa. Anh đang cố gắng học cách chung sống với em. Em đừng tìm Trịnh Dương diễn kịch nữa, vấn đề giữa chúng ta, hãy để tự chúng ta giải quyết. Được không?”

Đây là lần thứ hai trong hôm nay anh hỏi: Được không.

Giọng nói còn rất dịu dàng.

Trước đây, Trần Thiên Lâm chưa bao giờ hỏi ý kiến của người khác, anh nói gì thì người khác phải nghe nấy.

Một Trần Thiên Lâm khác thường như vậy, giống như BOSS đang vận sức tung chiêu cuối để chuẩn bị tiêu diệt người khác, khiến Trần Tiêu lạnh cả sống lưng. Hắn dùng sức đẩy đối phương ra, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng: “Anh, anh làm gì vậy?”

Vẻ mặt Trần Thiên Lâm rất nghiêm túc, giống như đang phân tích một tài liệu khoa học, nghiêm túc nói: “Nếu là người khác dám ngủ với anh, anh chắc chắn sẽ giết kẻ đó. Nhưng vì là em, nên anh mới không hề bài xích chuyện này.”

Sắc mặt Trần Tiêu tức giận đến tái xanh: “Vậy em còn phải cảm ơn ơn tha mạng của anh à!”

“… Không phải ý đó.” Trần Thiên Lâm khẽ ho một tiếng, cân nhắc kỹ lưỡng rồi mới bình tĩnh nói, “Lúc gặp em ở quán cà phê, những lời anh nói quá chủ quan. Sau này, anh đã sắp xếp lại cảm xúc của mình một cách khách quan, phát hiện ra tình cảm của anh đối với em không phải đơn thuần là tình anh em. Anh đã phạm sai lầm, nhận thức về tình cảm đã có sai sót, nên anh muốn kịp thời sửa chữa.”

Trần Tiêu ngẩn người một lúc lâu mới phản ứng lại được ý tứ trong lời nói của anh, trái tim khẽ thắt lại: “Anh đối với em không phải là tình anh em?”

Trần Thiên Lâm gật đầu: “Ranh giới của tình cảm rất mơ hồ, anh không thể định nghĩa chính xác cảm giác của mình đối với em. Nhưng anh có thể chắc chắn, anh muốn ở bên em. Dù là anh em hay người yêu, trên thế giới này, anh chỉ cần em.”

Trần Tiêu: “…”

Trần Thiên Lâm dịu dàng nhìn hắn, nói: “Chúng ta quên đi quá khứ, bắt đầu lại từ đầu, được không?”

Trần Thiên Lâm hôm nay chắc chắn là uống nhầm thuốc rồi? Nếu không sao lại nói ra nhiều lời kỳ lạ như vậy? Gì mà khách quan, chủ quan? Gì mà nhận thức tình cảm sai sót? Rốt cuộc anh ấy đang nói cái gì vậy!

Trần Tiêu mặt không biểu cảm quay người đi: “Tư duy của anh, em thật sự không thể hiểu nổi. Em chịu đủ rồi, không muốn tiếp tục dây dưa với anh nữa. Em bây giờ chỉ muốn giải thoát, chỉ muốn buông bỏ, hy vọng anh có thể tôn trọng quyết định của em.”

Trần Thiên Lâm im lặng.

Lời tỏ tình của anh đã đủ rõ ràng, nhưng Trần Tiêu vẫn lựa chọn từ chối.

Cũng phải, mới cách đây không lâu còn nói “giữa chúng ta không có khả năng”, kết quả đột nhiên thay đổi ý định nói “anh muốn ở bên em”. Đổi lại là bất kỳ ai cũng không thể dễ dàng chấp nhận như vậy — đây chẳng khác nào đang trêu đùa người khác.

Trần Thiên Lâm từ trước đến nay khi đưa ra quyết định gì đều chưa bao giờ hối hận, nhưng lần này, anh lại tự vả vào mặt mình một cái thật đau.

Nhưng không sao cả. Như anh vừa nói, trên thế giới này, những người khác rất khó để đến gần anh — anh chỉ cần Trần Tiêu.

Trần Tiêu là báu vật vô giá duy nhất anh đặt trong lòng.

Để giữ được ánh sáng ấm áp này bên cạnh mình, anh nguyện phải trả bất cứ giá nào.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi