Chương 73: Dọn nhà
Sau khi Tạ Minh Triết làm xong ba thẻ Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi, tiện thể viết luôn phần bách khoa cho thẻ bài, đại khái giới thiệu câu chuyện kết nghĩa vườn đào của ba anh em Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi, sau đó đưa phần giới thiệu đã viết xong cho Trì Oánh Oánh sửa chữa, trau chuốt.
Làm xong tất cả những việc này, đã là mười hai giờ rưỡi trưa, Trì Thanh đang gọi mọi người ăn cơm.
Tạ Minh Triết tháo thiết bị chuẩn bị ăn cơm trưa, vừa hay Trần Tiêu và Trần Thiên Lâm đã cùng nhau trở về.
Nét cười hiện rõ trên khóe mắt, chân mày của Trần Tiêu, rõ ràng tâm trạng đang cực kỳ tốt. Anh xách một chiếc vali lớn bước vào phòng khách, lớn tiếng giới thiệu với mọi người: “Đây là anh trai tôi, Trần Thiên Lâm, Tiểu Tạ đã nói qua với mọi người rồi phải không? Hôm nay anh ấy dọn về đây ở.”
Mọi người lập tức bước tới: “Lâm Thần chào anh!”
Người đàn ông đứng bên cạnh Trần Tiêu có khí chất rất đặc biệt, thân hình cao thẳng hơn một mét tám đủ để sánh ngang với người mẫu. Anh có một đôi mắt màu nhạt, đôi mắt trong veo như đá quý trông vô cùng lạnh lùng. Màu môi của anh cũng nhạt, là màu hồng phấn tự nhiên, cộng thêm làn da trắng, dưới ánh nắng mặt trời gần như trong suốt.
Người đàn ông lịch sự nói: “Chào mọi người, tôi là Trần Thiên Lâm.”
Trì Oánh Oánh tích cực đưa tay ra bắt tay anh, nụ cười ngọt ngào: “Lâm Thần, em tên là Trì Oánh Oánh, trước đây từng là fan trung thành của anh! Xin giới thiệu, đây là chị gái em Trì Thanh, tổng hội trưởng của công hội Niết Bàn; vị này là Bàng Vũ, bọn em đều gọi cậu ấy là Tiểu Bàn, anh Kim tên đầy đủ là Kim Dược, hai người họ phụ trách nội vụ của công hội. Em phụ trách mảng tuyên truyền và tuyển người của công hội.”
Trần Thiên Lâm gật đầu, nhìn Trần Tiêu: “Biên chế nhân sự của công hội rất đầy đủ, em chuẩn bị lâu rồi phải không?”
Tai Trần Tiêu hơi đỏ lên, khẽ ho một tiếng, nói: “Năm em tốt nghiệp đại học đã bắt đầu chuẩn bị rồi, mấy vị này đều là thành viên phòng làm việc mà em đã lựa chọn kỹ lưỡng rồi giữ lại. Tiểu Tạ thì đúng là một bất ngờ, là nhân viên tạm thời em tuyển.”
Tạ Minh Triết hùa theo: “Đúng vậy, em là tình cờ va phải thôi, chị Oánh Oánh xin nghỉ phép cưới một tháng, quảng cáo tuyển nhân viên tạm thời của anh Trần vừa hay bị em nhìn thấy, nếu không phải vì sự trùng hợp này, em cũng sẽ không nhanh chóng tiếp xúc với game Tinh Thẻ như vậy.”
Trần Tiêu nhìn cậu, trêu chọc: “Ban đầu cứ tưởng cậu chỉ đến tạm thời cho đủ số, không ngờ bây giờ cậu ngược lại còn trở thành át chủ bài của chúng ta, lại còn là người nổi tiếng trong game nữa chứ, Chú Béo.”
Mọi người nghe thấy ID này đều không nhịn được cười, Tạ Minh Triết cũng mặt dày cười cười, ngẩng đầu nhìn sư phụ: “Sau này sư phụ ở cùng mọi người, nói chuyện các thứ đều tiện lợi! Con vừa hay có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo…”
Trì Thanh nói: “Cơm trưa của Lâm Thần tôi đã chuẩn bị rồi, mọi người ăn cơm trước đi, ăn cơm xong rồi nói chuyện cũng không muộn.”
Trần Tiêu dẫn anh trai lên lầu cất hành lý trước.
Ngôi nhà này vốn dĩ là của Trần Thiên Lâm, sau khi anh đi, Trần Tiêu đã sửa phòng khách thành phòng chơi game, mấy phòng khách trên lầu trở thành phòng ngủ của các thành viên trong phòng làm việc. Tuy đồ đạc thay đổi nhiều, nhưng cách trang trí của ngôi nhà hoàn toàn không thay đổi, đâu đâu cũng phảng phất hơi thở quen thuộc.
Đi đến ban công nhìn thấy những chậu cây xương rồng, Trần Thiên Lâm nhất thời sững sờ.
Anh rời khỏi đây năm năm, những chậu cây trên ban công vậy mà không một chậu nào chết, ngược lại còn ngày càng phát triển sum suê. Những chậu xương rồng vốn chỉ có một nhánh nay đã phân ra nhánh phụ mọc đầy cả chậu, cây trầu bà treo trên tường rủ xuống tận mặt đất, rồi lại men theo tường leo lên trên, um tùm xanh tốt, biến cả ban công thành một khu vườn màu xanh.
Trần Thiên Lâm tâm trạng phức tạp, quay đầu nhìn Trần Tiêu: “Em chăm sóc chúng rất tốt.”
Hốc mắt Trần Tiêu cay xè, cố gắng hít một hơi thật mạnh để kìm nén sự xúc động muốn khóc, giọng nói khàn khàn: “Những chậu cây này đều là thứ anh thích nhất, em đã tra cứu hướng dẫn, đúng giờ tưới nước, phơi nắng cho chúng, hy vọng một ngày nào đó sau khi anh trở về, nhìn thấy chúng sẽ cảm thấy thân thuộc.”
Trần Thiên Lâm: “…”
Quay đầu nhìn dáng vẻ mắt đỏ hoe của em trai, Trần Thiên Lâm khẽ thở dài trong lòng, đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu Trần Tiêu như hồi còn nhỏ, giọng nói bình thản ẩn chứa một tia dịu dàng của người anh: “Em đó… tính tình vẫn cố chấp như xưa.”
Trần Tiêu đột nhiên cứng người, tay anh trai đang xoa đầu mình? Anh không bị ảo giác chứ?
Mãi cho đến khi Trần Thiên Lâm xoay người vào nhà, Trần Tiêu mới hoàn hồn, trong mắt ánh lên một tia vui sướng tột độ, anh trai xoa đầu mình như hồi còn nhỏ sao? Thật sự không phải là ảo giác! Trần Tiêu cười ngây ngô gãi gãi sau gáy, cố gắng kiểm soát tâm trạng kích động, bước vào phòng ngủ nói: “Anh, đồ đạc trong phòng ngủ của anh em không hề động đến, ga giường, chăn mấy ngày trước vừa mới giặt một lượt, đều rất sạch sẽ!”
Đối diện với ánh mắt như muốn khoe công, lấy lòng của em trai, lòng Trần Thiên Lâm khẽ mềm lại, ôn tồn nói: “Biết rồi, anh sẽ ở lại đây, sau này anh sẽ làm huấn luyện viên cho câu lạc bộ Niết Bàn, giúp em và Tiểu Tạ cùng nhau tiến bộ.”
Hai mắt Trần Tiêu sáng lên, giọng nói kích động đến hơi run run: “Tốt quá rồi!”
Dưới lầu, Trì Thanh đã nhanh chóng bày thức ăn lên bàn. Biết hôm nay Lâm Thần sẽ đến, cô đã đặc biệt đi siêu thị mua rất nhiều rau củ quả tươi và thịt cá, bữa trưa hôm nay thịnh soạn hơn ngày thường gấp mấy lần.
Trần Tiêu và Trần Thiên Lâm rất nhanh đã xuống lầu vào chỗ ngồi, mọi người vừa ăn cơm vừa trò chuyện.
Tiểu Bàn bình thường nói rất nhiều, nhưng hôm nay có đại thần ở đây, cậu không dám nói nhiều, chỉ cắm cúi ăn cơm. Những người khác cũng vậy, chỉ có Trì Oánh Oánh là không mấy sợ người lạ, cộng thêm việc gặp được thần tượng, nên rất vui vẻ trò chuyện với Trần Thiên Lâm.
Trì Oánh Oánh hỏi: “Lâm Thần có dự định quay lại thi đấu không ạ?”
Trần Thiên Lâm nói: “Không đâu, tôi ở hậu trường làm cố vấn cho Tiểu Tạ và Trần Tiêu, coi như là huấn luyện viên vậy.”
Mọi người nhìn nhau, Tạ Minh Triết biết nguyên nhân vội vàng nói đỡ: “Như vậy cũng tốt ạ! Địa vị và thực lực của sư phụ đâu cần phải dựa vào thi đấu để chứng minh, sư phụ sớm đã là ông tổ hệ Mộc rồi, thân phận huấn luyện viên cũng rất phù hợp! Nào, chào mừng sư phụ dọn về ở, chúng ta kính sư phụ một ly.”
Cậu nhanh chóng lái chủ đề sang chuyện khác, Trì Thanh hiểu ý, chủ động nâng ly rượu vang đỏ, những người khác cũng lần lượt làm theo, không ai nhắc đến chủ đề này nữa.
Sau bữa trưa, Trần Tiêu kéo riêng Tạ Minh Triết ra một bên, hỏi: “Cậu biết lý do anh trai anh không quay lại thi đấu rồi chứ?”
Tạ Minh Triết gật đầu: “Sư huynh đã nói với em rồi, thực lực của sư phụ rất mạnh, sau khi trở về lỡ như đối đầu với hai người đệ tử, bất kể thắng thua đều sẽ rất khó xử. Hơn nữa, sư phụ cũng không phải là người quá coi trọng cúp vô địch, có lẽ người cũng không muốn xuất hiện trước mặt phóng viên nữa đâu.”
Trần Tiêu hít sâu một hơi, siết chặt tay thành nắm đấm: “Anh ấy bằng lòng làm huấn luyện viên, sau này lúc thi đấu gặp vấn đề chắc chắn có thể giúp được chúng ta – chúng ta đều phải tranh thủ luyện tập thôi, thời gian còn lại không nhiều nữa.”
Tạ Minh Triết nghiêm túc gật đầu: “Em hiểu rồi!”
Trần Tiêu lắp thêm một chiếc ghế xoay thông minh và bộ thiết bị đi kèm bên cạnh mình, để dành cho Trần Thiên Lâm.
Hai giờ chiều, mọi người đồng thời đeo thiết bị vào game.
Trần Thiên Lâm gửi một tin nhắn riêng cho Tạ Minh Triết: “Vừa rồi nói muốn thỉnh giáo tôi vấn đề? Có gì thắc mắc sao?”
Tạ Minh Triết nói: “Sư phụ người cứ bận việc của người trước đi ạ, con còn mấy tấm thẻ muốn làm, chi bằng làm xong rồi mang cho người xem cùng một lúc luôn!”
Trần Thiên Lâm gửi lại hai chữ: “Được thôi.”
Tạ Minh Triết nhân lúc nghỉ trưa để đầu óc thư thái, đã nghĩ xong tiếp theo sẽ làm thẻ gì.
Đã làm Quan Vũ, Trương Phi, vậy thì chi bằng làm luôn cả Ngũ Hổ Thượng Tướng của nước Thục, làm hết các loại tấn công đơn hệ Kim, sau này bộ thẻ của cậu sẽ không bao giờ thiếu thẻ bài tấn công đơn mục tiêu nữa.
Ngũ Hổ Thượng Tướng, là năm vị chiến tướng nổi danh nhất của nước Thục: Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Mã Siêu và Hoàng Trung.
Mỗi một người trên chiến trường đều là những nhân vật lợi hại lấy một địch trăm, mỗi một người cũng đều có một câu chuyện mang tính huyền thoại.
Tạ Minh Triết quyết định làm Hoàng Trung lão tướng quân trước, hình tượng nhân vật và kỹ năng đều tương đối dễ thiết kế.
Tuổi của Hoàng Trung gần sáu mươi, nhưng lại có dũng khí vạn người không địch nổi, tài bắn cung vô cùng lợi hại. Lúc đó ông cùng Hàn Huyền trấn thủ Trường Sa (không phải Trường Sa của Việt Nam đâu nha), Lưu Bị dẫn quân đến đánh Trường Sa, Hoàng Trung giao chiến với Quan Vũ, nhất thời không phân thắng bại, nhưng Hoàng Trung tuổi đã cao lại thêm Quan Vũ có binh lính yểm trợ, cuối cùng vẫn thất bại. Quan Vũ nể phục sự dũng mãnh của vị lão tướng này, không nỡ giết ông, đã thả ông về. Ngày hôm sau, Hoàng Trung dùng kế dụ Quan Vũ, vốn có thể bắt được Quan Vũ, nhưng ông cảm động trước sự nhân nghĩa của Quan Vũ, không nỡ bắn chết Quan Vũ, liền dùng cung tên chỉ bắn rớt mũ trụ của Quan Vũ.
Hai người công khai tha cho nhau trên chiến trường, thái thú Trường Sa Hàn Huyền đâu phải người mù, đương nhiên nghi ngờ Hoàng Trung có ý đồ khác, sẽ phản bội. Ông ta lấy cớ này định chém đầu Hoàng Trung, may mà Ngụy Diên chạy đến cướp pháp trường, giết chết Hàn Huyền. Hoàng Trung cảm thấy Lưu Bị là một chủ công đáng tin cậy, liền đầu hàng Lưu Bị, từ đó trở thành một mãnh tướng dưới trướng Lưu Bị, lập vô số chiến công.
Hoàng Trung ở tuổi sáu mươi mà lại có thể đánh ngang tay với Quan Vũ, đủ thấy ông dũng mãnh đến mức nào, đời sau cũng coi ông là đại danh từ cho “gừng càng già càng cay”. Vũ khí của ông có hai loại, một là đao, loại còn lại chính là cung tên. Nghe nói tài bắn cung của ông có thể đạt đến mức “bách phát bách trúng”.
Tạ Minh Triết nghĩ, nếu Hoàng Trung lão tướng quân có thể từ xa trăm mét bắn trúng mũ trụ của Quan Vũ, có công lực “bách bộ xuyên dương”, vậy thì cứ làm vũ khí của ông thành cung tên đi. Sát thương đơn mục tiêu cực cao, lượng sát thương tính theo tỷ lệ phần trăm, bắn những thẻ máu giấy thì không có lợi, nhưng bắn những tanker trâu bò thì cực kỳ sướng!
Một kỹ năng khác, có thể đặt tên là “Lão Đang Ích Tráng”, tăng cường lực phòng thủ cho Hoàng Trung, tránh việc vừa ra sân đã bị tiêu diệt ngay.
Hình tượng nhân vật Hoàng Trung cũng rất nhanh đã hình thành trong đầu Tạ Minh Triết, một ông lão hơn sáu mươi tuổi, tóc, lông mày và râu đều đã bạc trắng, nhưng trên mặt ông lại không hề có chút mệt mỏi, ngược lại đôi mắt sáng ngời, tinh thần phấn chấn, hăng hái!
Ông lão mặc một bộ áo giáp, tay cầm một cây cung tên – không giống như mũi tên đốt lửa của Tôn Thượng Hương, mũi tên của Hoàng Trung được làm bằng kim loại sắc bén, cũng gây ra sát thương đơn mục tiêu hệ Kim vô cùng đáng kể.
Sau khi hoàn thành mọi thiết lập, Tạ Minh Triết dùng tinh thần lực kết nối với hệ thống chế tạo thẻ, bắt đầu vẽ thẻ bài Hoàng Trung.
Thẻ Hoàng Trung này tương đối đơn giản, chủ yếu là cung tên rất dễ vẽ, Tạ Minh Triết trước đó đã từng vẽ cung tên của Tôn Thượng Hương rồi, vì vậy không cần phải tách vũ khí ra nữa, một lần là vẽ xong.
Còn về ngựa cưỡi của Hoàng Trung nghe nói tên là “Liêu Nguyên Hỏa”, là một loại tuấn mã màu đỏ sẫm. Tạ Minh Triết sửa lại một chút thiết kế yên ngựa, để tránh trùng lặp với ngựa cưỡi của Lưu Quan Trương. Đội kỵ binh nước Thục, phải thống nhất cưỡi ngựa, như vậy cả đội hình lúc ra trận trông mới chỉnh tề và oai phong hơn.
Lần này dùng hết hai mươi phút, thẻ bài gốc của Hoàng Trung đã được Tạ Minh Triết vẽ xong –
Hoàng Trung (Hệ Kim)
Cấp độ: 1
Sao tiến hóa: ★
Số lần sử dụng: 1/1 lần
Thuộc tính cơ bản: Sinh mệnh 200, Tấn công 500, Phòng thủ 150, Nhanh nhẹn 20, Bạo kích 20%
Kỹ năng kèm theo: Tiễn Vô Hư Phát (Hoàng Trung bắn mũi tên sắc bén trong tay, khóa mục tiêu chỉ định trong phạm vi 30 mét, một mũi tên bắn trúng đối phương, gây sát thương đơn mục tiêu hệ Kim bằng 50% sinh lực cơ bản của đối phương; Thời gian hồi chiêu 30 giây)
Kỹ năng kèm theo: Lão Đang Ích Tráng (Kỹ năng bị động, Hoàng Trung tuy đã gần 60 tuổi, nhưng thân thể cường tráng, tất cả sát thương phải chịu giảm 50%)
Mũi tên sắc bén bắn về phía thẻ bài loại tanker có lượng máu siêu cao của đối phương, có thể một lần bắn bay 50% máu, bản thân lại được giảm 50% sát thương, không dễ bị tiêu diệt ngay, đảm bảo vừa ra sân là có thể tung kỹ năng.
Thẻ Hoàng Trung này, lúc đối phó với bộ thẻ hệ Thổ có lượng máu cao chắc chắn sẽ rất hữu dụng, ví dụ như con Voi Trắng kia của Trịnh thần, lượng máu lên đến 200.000, mà kỹ năng của Hoàng Trung là trừ máu theo tỷ lệ 50%, vậy một mũi tên trực tiếp bắn bay 100.000 máu, có thể nói là vô cùng lợi hại!
Ngũ Hổ Thượng Tướng, còn thiếu Mã Siêu và Triệu Vân!
Tạ Minh Triết hít một hơi thật sâu, tập trung tinh thần bắt đầu suy nghĩ về kỹ năng của hai người còn lại.
Gửi phản hồi