Chương 69: Đối chiến
Cả một buổi chiều, Đường Mục Châu đều lái chiếc xe thể thao bay chở Tạ Minh Triết vừa trò chuyện vừa đi dạo loanh quanh.
Thành phố trung tâm này lớn hơn Bắc Kinh thời Trái Đất gấp hơn mười lần, dân số vượt quá một trăm triệu – sở dĩ có thể chứa được nhiều dân cư như vậy, chủ yếu là do thiết kế kiến trúc trên không đã tiết kiệm được rất nhiều diện tích mặt đất. Trên đầu, dưới chân, đâu đâu cũng là nhà bay lơ lửng, xe cộ qua lại giữa chúng, những tòa nhà chọc trời cao hơn trăm tầng nhiều không đếm xuể, còn có cả những bãi đậu xe trên không quy mô lớn.
Bữa tối Đường Mục Châu chủ động mời, Tạ Minh Triết cũng không từ chối. Do buổi trưa ăn quá nhiều, Tạ Minh Triết cũng không đói lắm, Đường Mục Châu liền dẫn cậu đến một quán ăn nhỏ tinh tế ăn vài món đặc sản, lúc này mới lái xe đưa Tạ Minh Triết trở về phòng làm việc.
Sau khi trở lại phòng làm việc, mọi người thấy Tạ Minh Triết về một mình, bèn hỏi sao anh Trần không về cùng, Tạ Minh Triết giải thích: “Anh Trần phải giúp Lâm Thần thu dọn hành lý, chúng ta cũng dọn dẹp vệ sinh cho sạch sẽ đi, nếu không có gì bất ngờ, ngày mai Lâm Thần sẽ dọn về ở.”
Mọi người nghe đến đây đều rất phấn khích, hợp tác lau dọn sạch sẽ từ trên lầu xuống dưới lầu, bàn ghế đều lau đến mức không một hạt bụi – đây dù sao cũng là nhà của Lâm Thần, mọi người không muốn để Lâm Thần cảm thấy họ là một đám ô hợp, làm bẩn nhà cửa.
Tạ Minh Triết và Tiểu Bàn cùng nhau thu dọn xong phòng ngủ, trở lại lầu dưới đăng nhập vào game, chủ động gửi một tin nhắn cho tài khoản phụ của Đường Mục Châu: “Sư huynh, khi nào thì gọi người của đội hai bên anh đến hành hạ em đây?”
Đường Mục Châu vừa hay đang online, nghe thấy âm thanh hệ thống quen thuộc có chút đau đầu, trả lời: “Sau này gửi tin nhắn cho anh, hoặc là dùng văn bản, hoặc là dùng giọng thật của em, dùng giọng ông chú béo gửi tin nhắn thoại, nghe khó chịu lắm.”
Giọng nói trầm ấm đầy từ tính vang lên bên tai, là giọng thật của Đường Mục Châu. Người chơi trong game có thể lựa chọn kết nối giọng nói của mình vào hệ thống thoại, hoặc trực tiếp dùng một trong vài giọng nói do nhà phát hành thu âm sẵn. Trước đây hai người chưa từng gặp mặt, đôi bên đều có che giấu. Bây giờ Đường Mục Châu đã biết sư đệ là một thiếu niên mười tám tuổi, cậu lại dùng giọng ông chú trung niên mặc định của hệ thống để nói chuyện với anh, khó trách đối phương lại cảm thấy khó chịu.
Tạ Minh Triết đành phải kết nối giọng nói của mình vào hệ thống, cười nói: “Thôi được rồi, em hỏi lại một lần nữa, tối nay anh có thể sắp xếp người của đội hai câu lạc bộ đến hành em không? Nếu không, thì em tự mình đi đánh đấu trường.”
Giọng nói rạng rỡ, sảng khoái này nghe thuận tai hơn nhiều, Đường Mục Châu gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ mong đợi của cậu thiếu niên, không khỏi khẽ mỉm cười, nói: “Được chứ. Em đợi một chút anh đi gọi người, lát nữa sẽ trực tiếp mời em.”
“Vâng! Em đến Đấu Trường Tinh Tú Phượng Hoàng đợi mọi người!”
Đường Mục Châu xoay người rời khỏi ký túc xá, đến phòng huấn luyện của câu lạc bộ.
Bảy rưỡi tối là thời gian huấn luyện theo quy định của câu lạc bộ Phong Hoa. Một nhóm thiếu niên ăn tối xong cũng vừa mới tụ tập đông đủ, đang định đeo thiết bị vào game, Đường Mục Châu đột nhiên đẩy cửa bước vào, nói: “Mọi người tạm dừng một chút, tối nay chúng ta thay đổi phương thức huấn luyện một chút.”
Việc huấn luyện của đội hai bình thường đều do Chân Mạn phụ trách, thấy Đường Mục Châu xuất hiện, cô có chút nghi hoặc: “Sao anh lại đến đây?”
Đường Mục Châu nói: “Nghĩ ra một ý tưởng hay, tăng cường thêm chút tự tin cho mọi người.”
Các thiếu niên của đội hai Phong Hoa đều kính trọng Đường Thần từ tận đáy lòng, nghe đến đây, mọi người đều có chút hăm hở muốn thử, một thiếu niên gan dạ hơn lên tiếng hỏi: “Đường Thần không phải định đích thân xuống sân hành hạ chúng em đấy chứ!”
Đường Mục Châu nói: “Vậy thì không phải là tăng cường sự tự tin cho các cậu, mà là đả kích sự tự tin của các cậu rồi.”
Mọi người: “…………”
Nói cũng đúng, nếu Đường Mục Châu đích thân xuống sân, bọn họ có lẽ còn không sống nổi mười giây dưới tay vị đại thần này.
Chân Mạn trước nay luôn bình tĩnh, bước đến trước mặt Đường Mục Châu hạ giọng hỏi: “Anh rốt cuộc định giở trò gì?”
Đường Mục Châu cũng hạ thấp giọng: “Mạn Mạn, hôm nay em cứ nghỉ ngơi trước đi, bên đội hai để anh phụ trách.”
Chân Mạn vẻ mặt khó hiểu, nhưng vẫn không phản đối, xoay người nói với mọi người: “Đường Thần hiếm khi có thời gian rảnh để dẫn dắt các cậu, mọi người cứ nghe theo sự sắp xếp của anh ấy đi.” Nói xong liền ngồi xuống bên cạnh, ra vẻ như muốn xem kịch.
Chân Mạn là một nữ tuyển thủ có nhan sắc rất cao, mái tóc xoăn bồng bềnh gợi cảm quyến rũ, cộng thêm thân hình thướt tha, có khí chất như một nữ hoàng. Cô bình tĩnh, tỉ mỉ, bình thường không hay nói chuyện, nhưng một khi đã lên đấu trường, không một ai dám coi thường cô.
Cô là “Xà Nữ” số một của Liên Minh chuyên nghiệp, nghe nói từ nhỏ đã thích nuôi rắn, bộ thẻ rắn hệ Mộc của cô đúng là khiến người ta phải rùng mình.
Bộ thẻ rắn cô làm là một bộ thẻ rất đặc biệt, tuy rắn cũng là loài thú, nhưng khác với lối đánh bùng nổ mạnh mẽ của thẻ Thú hệ Hỏa của thầy trò Nhiếp Viễn Đạo, Sơn Lam, rắn của cô lại mang đặc điểm của thẻ bài hệ Mộc – dùng các loại hiệu ứng làm cứng đờ, tê liệt để khống chế đối thủ, dựa vào độc tố để tấn công. Thẻ bài “Hổ Mang Chúa” của cô chính là một thần thẻ được Liên Minh treo trên bức tường ảnh ở trụ sở, cũng là thẻ có độc tính cao nhất hiện tại.
Chân Mạn từng giành á quân giải đấu cá nhân mùa giải thứ sáu. Lúc phỏng vấn sau trận đấu, cô rất bình thản nói: “Tôi muốn giành chức vô địch, nhưng tôi biết đây đã là giới hạn của mình rồi. Cao thủ trong Liên Minh quá nhiều, có thể giành được á quân tôi đã rất mãn nguyện.” Thành tích cao nhất của cô trong giải đấu cá nhân chính là á quân, sở trường mạnh nhất của cô là hỗ trợ và khống chế trong các trận đấu đồng đội nhiều người, có thể dùng bầy rắn khống chế đối phương đến mức lạnh sống lưng.
Hiện tại việc huấn luyện nội bộ của câu lạc bộ Phong Hoa do Chân Mạn phụ trách. Con gái thường tỉ mỉ hơn, cũng dễ dàng phát hiện ra một vài vấn đề tâm lý của các tân binh. Đường Mục Châu rất yên tâm giao các tân binh cho Chân Mạn, bình thường anh cũng rất ít khi quản lý đội hai.
Hôm nay Đường Mục Châu đột nhiên đến, Chân Mạn trong lòng rất nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi nhiều, cô ngồi xuống bên cạnh, tùy ý buộc túm mái tóc xoăn ra sau gáy, đeo mũ giáp rồi cùng mọi người vào game.
Đường Mục Châu tạo một võ đài tự do, kéo tất cả mọi người trong đội hai vào.
Thiết kế của loại võ đài tự do này có chút giống một nhà hát nhỏ, có thể chứa được cả trăm khán giả. Khu vực ở giữa là võ đài PK tự do, diện tích rất lớn đủ để tuyển thủ di chuyển, những người không tham gia PK có thể ngồi ở hàng ghế khán giả xung quanh, quan sát trận đấu từ góc nhìn toàn cảnh.
Mọi người vừa vào phòng, đã thấy Đường Mục Châu ngồi ở vị trí chính giữa hàng ghế khán giả, cười híp mắt nói: “Tôi sẽ tìm một người đến đấu vòng tròn với các cậu, mọi người cố gắng hết sức, dùng tốc độ nhanh nhất để tiêu diệt toàn bộ thẻ bài của cậu ta.”
Các tân binh nghe đến đây đều rất tò mò, Đường Thần huy động lực lượng rầm rộ như vậy, rốt cuộc đã mời vị đại thần nào đến?!
Tám giờ tối, Đường Mục Châu dùng tài khoản phụ gửi lời mời cho Tạ Minh Triết.
Tạ Minh Triết vào phòng, những người đang ngồi trên hàng ghế khán giả cũng nhìn thấy một người tên “Chú Béo” xuất hiện trên võ đài lớn.
Vẻ mặt của các tuyển thủ đội hai đều có chút ngơ ngác – đây là đến để gây cười sao? Chú Béo sao lại đến đây!
Kết quả ngay sau đó, giọng nói cười ấm áp của Đường Mục Châu vang lên bên tai mọi người: “Chú Béo này chính là đối thủ mà tối nay mọi người phải đánh bại.”
Mọi người: “………………”
Đường Thần anh đừng đùa nữa được không? Bậc xếp hạng đấu trường của người này vẫn còn là – Chuyên Gia Tinh Thẻ Sơ Cấp!
Một đám tuyển thủ chuyên nghiệp, đi hành hạ một Chuyên Gia Tinh Thẻ Sơ Cấp, truyền ra ngoài không phải sẽ nói câu lạc bộ Phong Hoa chúng ta bắt nạt kẻ yếu sao?
Tạ Minh Triết rất lịch sự chào hỏi mọi người: “Chào mọi người, lát nữa không cần khách sáo, cứ thoải mái hành hạ tôi!”
Mọi người: “…………”
Cậu là người thích tự ngược đãi bản thân à?
Có người nhận ra Chú Béo, nhắn tin riêng với bạn bè: “Cậu ta chính là Chú Béo, người chế tạo thẻ độc quyền đang rất nổi gần đây đó! Mấy ngày trước tớ còn thấy trong nhóm chat rất nhiều đại thần đang thảo luận phương án phá giải bộ thẻ của cậu ta.”
Có người lén lút gửi tin nhắn văn bản trong nhóm thảo luận: “Chú Béo, người nổi tiếng đó! Đường Thần gọi cậu ta qua đây rốt cuộc có ý gì? Là muốn chúng ta xem thử bộ thẻ nhân vật kỳ lạ của cậu ta sao?”
“Tôi sớm đã muốn xem thử rồi!”
“Nếu cậu ta lợi hại như vậy sao mới chỉ đánh lên đến Chuyên Gia Tinh Thẻ? Lại còn là sơ cấp nữa!”
“Cậu ngốc à? Xem thành tích 30 trận thắng liên tiếp của cậu ta kìa, tỷ lệ thắng 100%. Đây chắc chắn là để che giấu thực lực nên mới không lên cấp.”
“Có lý! Có thể thu hút sự chú ý của nhiều đại thần như vậy, Chú Béo này chắc hẳn là một cao thủ ẩn mình.”
“Mọi người nhất định phải cẩn thận, đừng để bị Chú Béo đánh cho tan tác rồi không còn mặt mũi nào nhé!”
Trong lòng mọi người lập tức dâng lên cảm giác khủng hoảng mạnh mẽ, ai nấy đều nghĩ: Không lẽ Đường Thần tìm một cao thủ đến để hành hạ bọn họ sao.
Đường Mục Châu cười nói: “Bắt đầu đi, người đầu tiên là ai nào?”
Trong phòng nhất thời im phăng phắc, không ai dám làm chim đầu đàn, ra tay sau còn có thể xem thử thực lực của Chú Béo. Lên đầu tiên, lỡ như bị Chú Béo đánh gục, chẳng phải rất mất mặt sao?
Các tân binh lí nhí không chịu nói, không ai muốn lên làm bia đỡ đạn đầu tiên.
Đúng lúc này, bên tai tất cả mọi người đột nhiên vang lên một giọng nữ bình thản: “Để tôi.”
Mọi người: “!!!”
Chị Mạn! Nữ thần vậy mà lại đích thân xuống sân sao? Mọi người nhao nhao hướng ánh mắt ngưỡng mộ về phía Chân Mạn.
Tạ Minh Triết hoàn toàn không biết người phụ nữ này là ai, ID trên đầu cô là “Độc Tố Mạn Diên”, cậu còn tưởng là tân binh của câu lạc bộ Phong Hoa.
Kết quả lúc này, Đường Mục Châu nhắn tin riêng cho cậu: “Đây là tuyển thủ chủ lực của câu lạc bộ chúng tôi, Chân Mạn, bình thường rất ít khi đấu tay đôi với người khác, cô ấy chịu đích thân đối đầu với em, chứng tỏ cô ấy rất hứng thú với thẻ nhân vật của em.”
Tạ Minh Triết có chút phấn khích: “Chủ lực! Vậy trình độ của chị ấy so với anh thì thế nào?”
Đường Mục Châu nói: “Trước đây cô ấy từng giành á quân giải đấu cá nhân.”
Tạ Minh Triết càng thêm phấn khích: “Lợi hại như vậy sao? Vậy em phải đánh cho thật tốt!”
Đường Mục Châu khẽ cười thành tiếng: “Em có đánh tốt đến mấy cũng thua thôi, đừng thua quá thảm là được rồi.”
Tạ Minh Triết: “…Có cần phải nói ra không? Có thể giữ chút thể diện cho bao cát này được không?”
Đường Mục Châu chỉ cười không nói.
Tiếng cười trầm thấp truyền đến bên tai khiến tai Tạ Minh Triết có chút nóng lên. Bị hành hạ trước mặt nhiều người như vậy, lát nữa chắc chắn sẽ chết rất thảm. Nhưng không sao cả, cơ hội được đích thân đối đầu với chị Chân Mạn hiếm có như vậy, người khác cầu còn không được.
Tạ Minh Triết hít sâu một hơi, nhấn nút thách đấu.
Gửi phản hồi